Nắng tươi bày biện ngày xuân Anh mua bằng cả đôi tuần rượu lơi Thò tay bắt nắng à ơi Tìm khoan nhặt rụng , đầy vơi đuôi đầu Ngửa trông nắng tỏa nhiệm mầu Bụm tay bắt nắng cúi sâu khiêm hòa Ân cần pha lẫn xuýt xoa Vườn xuân bắt nắng rơi nhòa lối đi Nắng từ vũ trụ thiên đi Sát na hiện, bất tư nghì nghĩa riêng Chất đầy nắng, địa cầu nghiêng Lắc lư đổi trục lung liêng bốn mùa Bình minh đậu tiếng chuông chùa Hoàng hôn dán những lá bùa mặt sông Sa di bắt nắng
trên đồng Mãi mê quên mất
thời công phu chiều
BÊN BÀN RƯỢU TẤT
NIÊN NƠI XÓM VẮNG Vò rượu quý chiều
cuối năm nắp bật “ Ngài PUTIN “
không kềm chế được rồi Con sâu cuốn lăn
theo chiều lá lật Men say kề, chưa
nhắp đã mềm môi “ Cam lồ thủy “
trên bàn, anh rót chậm Gò thiên thu chợt
nổi một bên chiều Ly hột mít mà
sao say quá đậm Mắt SÀI GÒN mà
tai ở LÁI THIÊU Thằng Út xỉn chỉ
sau vài nốt nhạc Mới hô hào, ngó
lại đã ngay đơ Anh hàng xóm mặt
bừng bừng có khác Cụng đôi lần cảm
thấy khá ăn rơ Cô Sáu uống nửa
chừng sanh ngủ gật Nhạc Xuân tràn
qua cửa sổ từ xa Chú Tám mới ba
ly mà gãy thật Lén ra sân ngồi
hút thuốc hiên nhà Bác đầu hẻm cả đời
theo gánh hát Giờ cuối năm về
nương tựa con trai Buồn lưu cữu còn
vui thì chốc lát Ngồi gõ thìa tu
mấy ngụm bia chai Rượu lai láng cần
đá chanh cứu hộ Guitar thùng em
gái hát lai rai Giọng rỉ rả kể từng
hồi sướng, khổ Cứ miên man từ xế
đến khuya dài Bên bàn rượu tất
niên nơi xóm vắng Ly xây chừng hơn
chục hiệp anh cưa Xuân sắp ghé
thăm mùa đông ốm nặng Em gái hiền đã
ngắm nghé ai chưa? Tờ lịch gỡ vội
vàng, năm tháng rách Xuân về đây có
vá hộ khung ngày Lời yêu thốt từ
bờ môi 👄 phá thạch Nghe quen rồi
nên em cũng chẳng say Năm tháng tận, chờ nghe lời anh Bảy Rót từ ly vào hội
ngộ đêm này Vò rượu mở bởi
say mèm quên đậy Nhạc Xuân mềm
như hoa cỏ quanh đây
Đọc tiếp...
BỒNG BỀNH THƠ Nhớ chi mà bắt nhớ hoài Nhớ như mưa thấm lạnh ngoài vô trong Nhớ, thương ngược chiều song song Thương như lửa ấm từ trong ra ngoài Nhớ thao thức, khó nguôi ngoai Chân theo dốc nhớ dài thoai thoải miền Nhớ đang rê bóng dọc biên Bỗng dưng lật cánh điềm nhiên ghi bàn Nhớ Xuân tự buổi chạp tàn Nhớ mai vườn mộng , hỏi han trăng thềm Nhớ ngày dẫn tuốt vào đêm Ngóng xơ võng mạc, nấc rêm cơ hoành Lúc nào nhớ cũng mới toanh Nhớ như bầy sóc chạy quanh vườn lòng Nhớ như một gánh hàng rong Bán rao kỷ niệm, lãi ròng ngu ngơ Nhớ như mìn đã hẹn giờ Im lìm chợt nổ, sững sờ lao đao Đôi khi nhớ cũng vượt rào Buồn đang thủ phận, nhớ vào tấn công Bến đời , gạo chợ nước sông Bủa câu biển nhớ , bềnh bồng phao thơ
ĐỒI CHARLIE 50 NĂM SAU Anh quỳ lau lệ biên cương Mới hay vó ngựa cuộc trường chinh băng Qua vùng thuốc súng còn hăng Nhìn dòng máu chảy cùng trăng hạ huyền Bao người nằm với lời nguyền Tử Nam- Sinh Bắc vượt xuyên núi dài Người trai Nam, đuối oằn vai Gánh nghiêng xã tắc, nhạt phai má đào Kẻ sống sót, chẳng thở phào Chiến tranh chấm dứt lâm vào cùm gông Để quê chừ được hóa rồng Thăng thiên cạnh lưỡi bò hồng, biển
xanh Mẹ ngồi đơm mãi cơm canh Chờ bao thập kỷ mà anh đi hoài Có người lên núi trồng khoai Bạt giăng hố tử thần, ngoài bãi sương Hầm chỉ huy trộn thịt xương Anh và đồng đội tử thương một ngày CHARLIE ơi, mắt xè cay Máu xương hòa quyện, đồi này linh
thiêng CHARLIE ơi, mỏm đồi nghiêng Máy quay góc chết nào riêng một người Môi hờn chín suối ngậm cười Máu xanh thắm cỏ, đỏ tươi hoa nầy CHARLIe ơi, nỗi buồn vây Bài ca cũ lệ hốt đầy poncho !
ĐƯỜNG XA SẦU XANH THÊM Trong yếu mềm con nước Đã nuôi mùa lênh đênh Xe sợi tình xuôi ngược cột
neo sầu chênh vênh Trong ước mơ hội tụ Bỗng lời thề ly tâm Ngọt ngon đời phủ dụ Nhìn quanh nào tri âm Sông trăng chừng trôi lạc Lung linh thềm ngân hà Cơn gió đầy ảo giác Ngậm phiến sầu thiết tha Son thơ, môi một thỏi Em gieo duyên lạ vần Chân dốc ngày vui mỏi Hạnh phúc vừa phân thân Sầu trổ mầm cuống quýt Ơi chùm mơ thật thà Thơ quyện tình xoắn xuýt Ngỗng phải lòng thiên nga Hạn hán tình khô héo Bong chùm rêu hẹn hò Ngăn tim dường xiêu vẹo Nhớ thương từng đôi co Lắng nghe từ hơi thở Tình riêng sầu xa xăm Đóa trăng nào vừa nở Hồn nhiên trên ngực rằm Nhấm vài giọt acid Cuộc hẹn người ứa ra Chợt thấy lòng khắng khít Cùng bờ lau sậy già Dòng kinh buồn rười rượi Sáng chiều tụng đôi pho Tia mắt buồn ký gửi Trong chùm vui giả đò Anh còn gầy như mộng Hiu hắt mòn chân đêm Bãi thơ chiều gió lộng Đường xa, sầu xanh thêm
GÁNH TRĂNG Anh vừa vớt được câu thơ Giữa cơn lốc xoáy của giờ muộn em Vạt trăng khuya chiếu đã thèm Vào trong nỗi nhớ kiêng khem trúng thầu Bước lơi qua nắng nhiệm mầu Chùm vui trễ hẹn, búi sầu tròn vuông Áo ngày trăng dắt qua truông Lỗi chân vướng đạp , cuống cuồng nhịp
tim Dẫu đồi sim hay hội Lim Vũng chờ âu cũng nhấn chìm nhau chăng Anh về phơi nhớ lên trăng Hạt buồn gieo xuống lượng hằng số
thương Nghiêng chày giã vụn đêm sương Mắt vay cuộc hẹn, môi vương tóc ngời Một ngày lọn nhớ xoã tơi Lời thơ biếng ngọt, hiên đời cũ xưa Anh ngồi lau vụng cơn mưa Vò thơ uống gạn cũng vừa độ lưng Gót Xuân đang gõ nhịp dừng Bên từng biển báo muối gừng đặt sai Gánh vầng trăng nhớ oằn vai Sông lòn núi chảy ngầm phai màu rừng Sầu vươn khoáng đạt vô chừng Nghe vầng trăng thở… chân dừng thung sâu
EM VỀ em về hắt nhớ lên tôi lời thương rơi xuống bờ môi định kỳ tôi ngồi vĩ độ chia ly đường kinh tuyến cắt xuân thì quay
nhanh Nến mùa thắp ước mơ xanh Vá ngày mong tháng năm lành lặn vui Chuốc đêm cho nắng say vùi Bón Xuân để cội mai mùi mẫn hoa Gió đầu thềm thổi xuýt xoa Áo rằm trăng đã khoác qua ngõ về Chừng em khóc ướt câu thề Thơ vừa chín bói tràn trề cành thu Em về ngọn phố viễn du Gót tình đã gõ nhịp vu quy thầm Ngón tình khẽ trổ hợp âm Màu trăng cũng vội ôm chầm mắt khuya Em về ngăn nắp lòng chia Tôi ngồi, dơi mộng cánh lia qua thềm Em về ướt sũng chân đêm Tôi gieo mạ nhớ, cấy thêm vụ chờ
GẦY HẠ Hạ vàng như một câu thơ Con chuồn chuồn ớt bên bờ ruộng chiêm Hạ gầy như một que diêm Đốt cành phượng cháy rực tiềm năng
xanh Em gầy đốm hạ trong anh Sưởi cho lòng ấm, ngày hanh hao ngừa Em về gót hạ lòng mưa Núi cao chi lắm để thừa thãi sông Áo, môi rưng cánh phượng hồng Gót sen vườn hạ anh bồng bột yêu Hạ gầy một đốm cô liêu Lòng anh, lữ khách rụi nhiều đam mê Nắng soi sáng một câu thề Vườn tao ngộ đó, đi về đợi mong Thơ treo cành hạ linh phong Vẳng leng keng gió, tình long đong
chìm Hạ gầy , đục tiếng đàn kìm Ngựa thồ sải vó đi tìm yên cương Anh gầy trong lốt tha phương Hạ rơi từng đốm trắng tường bơ vơ Hạ gầy chăm chút câu thơ Vai em gầy hạ, anh ngờ nghệch theo
HÀNH HƯƠNG TÌM ĐỈNH MÙA XUÂN Xé thơ vá những nụ cười Rách tơi tả giữa kiếp người trầm luân Hành hương tìm đỉnh mùa xuân Xôn xao vẳng tiếng tình quân hẹn hò Lặn sâu tận đáy âu lo Lắng nghe ngọn gió buồn xo thổi tràn Trầm tư, lời nhẹ hỏi han Từ tro nguội một mầm than còn hồng Áo ngày về giặt ven sông Đã lâu nhuốm bụi chợ đông phiên nào Đỉnh mùa xuân ở trên cao Đường xanh lối mộng mắt vào khói
sương Giọng ai hò ở bên nương Lòng không còn bị vòng cương tỏa nào Sau lưng chừng tiếng ai chào Ồ! Cô hàng xóm chung rào chửa quên Áo tình tôi khoác buồn tênh Nụ cười em nở lênh đênh môi hồng Áo người xanh mấy cuộc sông Đỉnh mùa xuân cũng trôi không quay về Đỉnh tình trao, đỉnh môi thề Đỉnh nào tay chạm vụng về đa đoan Hành hương cặm cụi chân ngoan Đỉnh mùa xuân gọi hân hoan muộn phiền
RƯỢU ƠI LÀ RƯỢU
(Kính tặng thi huynh Hoàng
Xuân Sơn) Tùy tâm hiện lượng anh đong rượu Khi cuối mùa thong thả thuế sưu Tùy nghi bất chợt hứng sao đó Dẫu túi tiền vơi đến vô ưu Anh vay cóng rượu từ tháng hạn Đến lũ mùa vô chẳng nhớ mùi Rượu phạt dăm ly còn chửa ngán Rượu mời đôi chặp hốt nhiên vui Ta chắt cho nhau từng lóng rượu Mà xem phú quý tựa...vinh hoa Đế quốc doanh cũng là tiên tửu Say nằm ai dám bước chân qua Ai ca hiên vắng lừng men ngọt Giọng cười ra rả hóng lơ mơ Đồ điếu bày vui cùng bia bọt Sông khờ chảy tự núi ngu ngơ Guitar gõ điệu Rumba dạo Sáo trúc vi vu tựa sóng đài Nhừa nhựa, khàn khàn tiêu sổ gạo Buồn buồn, rưng rức mất tương lai Đôi lúc trầm tư loan sấm ký Khi bầu thơ giục đọc dương oai Bìa thùng nhôm nhựa mềm lưng xị Tiền lương tờ bóng cứng đôi chai Ao nhà, em uống quên nguồn cội Hải ngoại, vài ly lại nhớ quê Nhập sòng đừng hỏi cời hay cối Ai từng bộ đội,
ai đánh thuê Áo khoác cởi cầm
nơi quán gió Hết mồi giữa độ
có trên lo Thằng bạn Việt
kiều xưa khốn khó Mình đòi chơi đẹp
hắn không cho Say khướt không
ghìm sông chảy chậm Tỉnh queo nào cản
nắng trôi nhanh Thôi thì cụng
cái vô cho đậm Buồn cứ tha hồ bắn
phá anh Men cay đánh dập khớp gối nhớ Ngực
lãnh đòn nguyên cùi chỏ buồn Ra biển vừa qua vùng nước lợ Ngọt là quá khứ để sầu tuôn Nhật Nguyệt trên cao còn hữu hạn Huống hồ ta một gã trai ngoan Gặp nàng mỹ tửu ưa kết bạn Gièm ta nát rượu cũng hơi oan Say quắt cần câu nhan sắc tím Bậc thềm chõng gọng lật siêu nhanh Vợ ra vực dậy môi hường mím Từ bi tiếp độ một ly chanh Nhiều khi như điếc không sợ súng Ngoảnh lại nào đâu ai chống lưng Anh hớp thiên thu trong một búng Trăm năm lóng cặn đáy xây chừng Giờ đây anh uống bù cây cỏ Sớm chiều kinh kệ tụng đôi pho Qua hẻm, bọn đàn em nhát ngó Cúi đầu dù chẳng gặp quan to ĐẶNG TOẢN