Sunday, May 19, 2024

3378. Nguyễn Đức Nhân NHỮNG BÀI THƠ NGẮN. GỞI GIÓ BỤI DỌC ĐƯỜNG



1

những đêm trăng.  bao la

có khi nào.  em.  lặng lẽ

bước vào sâu thẳm hồn hoa

 

2

chiều lang thang.  con đường nhỏ

gặp gỡ những đóa hoa dại bên đường

những đóa hoa trĩu nặng.  hương mặt trời.  đại đương

 

3

em đi rồi

chiếc ghế ấy

lặng lẽ.   ánh trăng ngồi

 

4

chiếc lá vàng rơi

chạm vào năm tháng cũ

gió mùa thu ơi

 

6

đứng trên mõm đá cao

gọi những tâm hồn phiêu bạt

gió bụi đường lao xao

 

7

ra đi.  không đích đến

tôi.  vô dụng giữa thiên nhiên

thở bóng chiều cô tịch  

 

8

trên con đường đất ấy

mưa đầu mùa lưu lại

những vũng nước  sáng trăng

 

9

những buổi chiều.  hết gạo

nằm nghe cỏ thầm thì

nghe  gió về gõ cửa.  rồi.  vội vàng ra đi

 

10

vô tâm.  rơi vỡ chiếc bình trà

tiếng vỡ toang.  trong khoảnh khắc

âm vang còn vang tận phiến trăng xa

 

11

trở về túp lều xưa. lá rụng đầy

áo khét mồ hôi và cát bụi

một thời để nhớ.  mùi hương thoảng kiếp người

 

12

ngồi đối diện.  dưới bậc thềm

cùng nhìn cánh hoa rơi rụng

đột ngột.  ta quay nhìn mắt em

 

NĐN -- 2024

Friday, May 17, 2024

3377. ĐÀO NHƯ Mùa tan trường

Google images
 

Cứ vào cuối tháng Năm, khi tiếng ve râm ran gọi vào Hè, khi màu huyết phượng nhuộm đỏ những con đường là lúc các cô cậu hoc trò ở quê tôi nôn nao về mùa tan trường... Khi con đường dài Phan Rang-Tháp Chàm với những hàng phượng vĩ nở thành bông cùng một lúc nỗi vui buồn nẩy nở trong tâm hồn các cô cậu học trò trường Duy Tân, trường Bồ Đề...Dòng sông Dinh sáng loáng như gương, bãi cát trắng mịn màng nóng bỏng chờ đợi những bàn chân gót đỏ như son các cô cậu học trò tình tự bên nhau trong những buổi hoàng hôn rực lửa. Mặt trời chìm dưới đáy dòng sông là lúc những cơn gió mát từ mặt sông trở về, làm mát lạnh hoàng hôn chợt đổi thành màu tím sậm

 Có cậu học trò vụng dại lén lút đặt một cành boa phượng trên xe đạp của cô bạn cùng lớp như một lời chia tay cuối năm học. Có cô học trò trong đêm khuya khoắt mở trang nhật ký với cụm hoa phượng vĩ ghi vài dòng kỷ niệm của mùa chia tay...

Trang nhật ký mở rồi
Tình yêu đầu đời nho nhỏ
Yêu anh  muôn vạn thuở
Ép cánh phượng vĩ nhớ anh...

Nỗi băn khoăn liệu năm tới có còn học chung với nhau cùng lớp? Có người xong lớp 12 rời bỏ trường, bỏ bạn, vào một đại hoc, một phân khoa chuyên môn...Liệu người còn nhớ lời nguyền mùa Hè năm nào tại 'Thiền Viện Trúc Lâm Viên Ngộ" ở bến đò Tri Thủy? 

Những Ý Nhi, Oanh Trảo, Hữu Hạnh, Thanh Huyền, Kim Thoa...những người bạn gái chung trường chung lớp, những mối tình đầu câm nín trong sân trường Duy Tân, Bồ Đề...mỗi mùa Hè xa nhau và mất dần vào quá khứ. Mỗi khi nhớ về trường Duy Tân, Bồ Đề với những mối tình đầu đời câm nín, như nhớ về một thiên đường đã mất...

Hè qua rồi, làm hai đứa hai nơi
Phượng vẫn cháy cả môt thời hoa lửa
Mong manh tình đầu nghiêp đời lữ thứ
Xa nhau thật rồi! Phượng vẫn đỏ trời quê.. (*)

Ai đâu có ngờ mùa tan trường năm 1975 là mùa chia tay vĩnh viễn các thầy, các cô, các bạn hoc trò nam nữ. Họ ra đi muôn phương, mất hút trong màu khói lửa. Dòng Sông Dinh, những buổi chiều rực lửa vẫn còn đó; hàng phượng vĩ trên đường PhanRang-Tháp Chàm vẫn hững hờ nở hoa nhuộm đỏ một gốc trời thương nhớ.../.  

Đào Như

(*) Thơ trên trang mạng Than-dui.com

3376. TRỊNH Y THƯ Cảm nhận nhân đọc “thơ ngắn đỗ nghê”

TRỊNH Y THƯ

Cảm nhận nhân đọc “thơ ngắn đỗ nghê”



1.

Tôi thích đọc “thơ ngắn” của Đỗ Nghê. Những bài thơ “ý tại ngôn ngoại,” đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc đều nhận ra thêm một cái gì mới, khác, mở ra những chiều kích bát ngát hương thơm. Hãy giở trang đầu tiên của tập thơ, bài Trái đất, cả bài thơ chỉ có vẻn vẹn sáu từ:


Giữa đêm
Thức giấc
Giữa ngày…
Boston, 1993

Từ chìa khóa để hiểu bài thơ là “Boston,” mặc dù nó chỉ là phụ chú cho bài thơ. Giữa đêm thức giấc, bên kia nửa vòng trái đất là giữa ngày, chợt bàng hoàng tỉnh giấc, thao thức nỗi nhớ nhà, chợt thấy cô đơn, ôm nỗi sầu vạn cổ, thấy cái tôi bé nhỏ không một chút trọng lượng lọt thỏm giữa vũ trụ bao la.

    Tứ thơ cô đúc, được nén chặt đến cực độ trong sáu từ, đột ngột phóng ra như một tia chớp lóe, để người đọc mặc tình buông ra từ trí tưởng của mình những cảm xúc bát ngát diệu kỳ.

    Trên bước đường lữ thứ của cuộc hành trình đời người, chúng ta ắt hẳn phải có lúc cảm thấy cùng một tâm trạng với bài thơ. Bài thơ chỉ có sáu từ sao lại có sức mạnh truyền tải cảm xúc mạnh mẽ đến thế!

    Ý thức rất rõ về sự hữu hạn của vật thể hữu hình và tính vô thường của kiếp nhân sinh, thơ Đỗ Nghê chuyển hóa bi kịch đời sống thành những cung bậc cảm xúc đẹp buồn, trữ tình. Những dấu vết của đau thương, tan rã, chia lìa gần như được xóa nhòa để cái đẹp – dù là cái đẹp bi ai – thăng hoa thành nghệ thuật, và sau cùng đạt đến cõi như nhiên, tĩnh tại.

    Từ nỗi đau xót như nhát dao cứa sâu vào da thịt:


Mỗi năm
Mỗi người
Thêm một tuổi
Chỉ mình con
Mãi mãi
Tuổi đôi mươi…
(La Ngà 3)

Nỗi đau xót ấy, như được sưởi ấm bằng những đốm lửa yêu thương, biến thành nỗi buồn man mác nhưng dịu ngọt:


Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…
(Bông hồng cho mẹ)

Những câu thơ đẹp, vì được kết tinh một cách ưu ái và trang trọng từ trái tim, từ trái tim người làm thơ sang thẳng trái tim người đọc, không cần qua một lăng kính hay một bộ phận chắt lọc nào. Nếu những cụm từ như “bông hoa trắng,” “đóa hồng” được dùng như một hoán dụ, thì hoán dụ ấy cũng chẳng thể ngăn cản cảm xúc dạt dào dâng lên như sóng vỗ tràn bờ. Thực chất, thơ Đỗ Nghê ít sử dụng ẩn dụ hoặc hoán dụ, mà phần nhiều là những câu nói (vâng, thơ là tiếng nói, tiếng nói tinh tuyền nhất) rất đơn sơ, rất thật và rất đậm tính người.

    Có gì “người” hơn những câu thơ này?


Mùa xuân mừng tuổi thơm tho áo
Nắng cũng vàng phai ngày cũng xa
Anh thương nhớ quá làm sao nói
Gọi tên em vang động gốc cây già…
(Quê nhà)

Nó là tiếng kêu của muôn loài sống trên mặt đất, tiếng chim gọi nhau buổi ngày nắng tắt trên đầu non, tiếng kêu trầm thống của loài cá voi dưới mặt nước đại dương sâu thẳm. Nó là chất keo sơn giữ cho cuộc sống này bền chặt. Không có nó, thế giới vỡ tung mất thôi, và có vẻ như nó đang vỡ thật. Một mai nếu để mất nó, chúng ta sẽ rơi vào hố thẳm tuyệt vọng, vô phương cứu vãn, và linh hồn chúng ta sẽ mãi mãi trầm luân trong cõi huyền tẫn mịt mù, không ai có thể chuộc tội cho chúng ta, ngay cả người đóng đinh trên núi Sọ.

    Vâng, tôi xin bắt chước nhà thơ, ngày xuân “gọi tên em vang động gốc cây già.”

2.

“Nước”, “sóng”, “sông”, “biển” là những thi ảnh xuất hiện nhiều trong thơ Đỗ Nghê. Trong bài thơ Nước – gồm 20 câu, một trong những bài thơ dài toàn tập thơ – thi sĩ vẽ hành trình của nước len lỏi qua nghìn dặm nẻo đường núi non sông lạch, thậm chí “từ cơn gió thoảng, từ làn mây trôi,” chỉ để bâng khuâng buông ra một suy nghiệm có tính siêu hình:


Nước vẫn muôn đời

Không đi chẳng đến
Ai người nỡ hỏi
Nước đến từ đâu?
Ai người nỡ hỏi
Nước trôi về đâu?...

Nước, trong ngữ cảnh bài thơ, là một hoán dụ ám chỉ khái niệm Duyên khởi và tính Không trong Phật giáo. Nước “không đi chẳng đến,” phải chăng ám chỉ khái niệm “vô thỉ vô chung” vốn chủ yếu liên quan đến sự hiểu biết về thời gian, sự tồn tại và quan hệ nhân quả.

    Duyên khởi khẳng định rằng mọi hiện tượng phát sinh đều phụ thuộc vào các hiện tượng khác. Nó mô tả một chuỗi nhân quả, trong đó mỗi mắt xích phụ thuộc vào mắt xích trước đó, dẫn đến sự phát sinh của các hiện tượng tiếp theo. Theo quan điểm này, không có điểm bắt đầu hay điểm kết thúc biệt lập, độc lập đối với bất cứ điều gì trong chu kỳ tồn tại. Mọi thứ đều có mối liên hệ với nhau và phụ thuộc lẫn nhau.

    Còn khái niệm tính Không thì nhấn mạnh đến sự thiếu vắng của bản chất nội tại cố hữu của sự vật. Sự vật không có sự tồn tại cố hữu. Sự tồn tại của chúng phụ thuộc vào các yếu tố khác. Do đó, khởi đầu hay kết thúc của tồn tại trở nên vô nghĩa. Thay vào đó, sự tồn tại trải qua vô tận các chu kỳ lặp đi lặp lại gồm có sáng tạo, hủy diệt và tái sinh (mà ta gọi là luân hồi). Trong những chu kỳ này, không có điểm bắt đầu hay điểm kết thúc cuối cùng.

    Nó chính là “nước” của Đỗ Nghê: Không đi chẳng đến.

    Theo Tứ Diệu Đế, khổ đau là cố hữu do tham ái và vô minh. Tái sinh được xem là sự tiếp nối của vòng đau khổ này cho đến khi người ta đạt được giải thoát (niết bàn). Theo nghĩa này, tồn tại được xem là không có khởi đầu, với khả năng giải thoát đánh dấu sự kết thúc của vòng tái sinh.

    Hiểu được bản chất của “nước” là hiểu được chu kỳ của tồn tại, là hiểu được con đường dẫn ta đến giải thoát. Tôi đồ nhà thơ Đỗ Nghê chỉ muốn nói có bấy nhiêu. Một điều vô cùng giản dị mà sao chẳng mấy ai thực hiện nổi!

    Khái niệm “Sắc tức thị không, Không tức thị sắc” còn được thi sĩ nhắc lại trong bài thơ Có không:


Tràn vào khắp ngả
Đất trời mênh mông
Nhẹ như không có
Có mà như không…

Thơ Đỗ Nghê thấm đẫm mùi Thiền, rất nhiều bài trong tập thơ mang phong vị Thiền học, nhưng nó là cái Thiền giúp ta thong dong đi vào phố chợ, nhập cuộc trần ai, mà lòng an nhiên như đang thảnh thơi dạo bước trên con đường mòn giữa cánh đồng hoa lá:


Duyên sinh vô ngã
Ngũ uẩn giai không
Từ đó thong dong
Thõng tay vào chợ…
(Vè thiền tập)

Bởi thi sĩ hiểu rõ chân lý sinh diệt của vũ trụ tuần hoàn, từ cát bụi, ta là ta hôm nay, ta là “đất động” hay “sóng thần,” nhưng rồi một ngày nào đó không xa, ta lại trở về cát bụi:


Đất động ta cũng động
Sóng thần ta cũng sóng
Giật mình chợt nhớ ra
Vốn xưa ta là đất…
(Đất)

3.

Một người làm thơ trữ tình như Đỗ Nghê ắt hẳn không thể nào dửng dưng với mảnh đất quê hương mình. Quê hương ông là biển, là sông, là hồ, là cát, là cây, là đá, tất cả hòa quyện trầm mặc trong thơ. Các địa danh xa lạ với nhiều người nhưng thân thương với thi nhân, như hòn Bà, đá Ngãnh, được đem vào thơ, tái hiện hoài hoài trong những giấc mơ, hay một ký ức không thể bào mòn.

    Tôi đặc biệt yêu thích bài Hội An sớm:


Hội An còn ngái ngủ
Mái chùa ôm vầng trăng
Giật mình nghe tiếng chổi
Gà gáy vàng trong sương…

Như một khúc Đường thi. Thi ảnh, tuy cổ điển, nhưng đẹp não nùng. Và, chao ơi, tiếng chổi. Sao lại tiếng chổi từ trong sân chùa một cách mơ hồ vọng ra? Sao không là tiếng tụng kinh, tiếng chuông, tiếng mõ vào buổi sớm? Chính sự bất ngờ ấy đánh động tâm hồn khiến thi nhân giật mình, đã làm tăng thú vị khi đọc bài thơ. Bất ngờ hơn chuyện ông Trương Kế lúc từ Phong Kiều bước xuống thuyền nghe tiếng chuông chùa Hàn Sơn vọng lại. Bài thơ của Đỗ Nghê là bức tranh hiện thực được vẽ bằng bốn câu thơ năm chữ.

    Và tiếng gà. À, thì ra ngôi chùa chẳng ở đâu xa mà nằm gần kề một thôn xóm quê nghèo. Nó cho ta cảm giác ám áp, gần gũi, thân thương. Cụm từ “vàng trong sương” là một thủ pháp tu từ mỹ học. Ở đây nó là điểm nhấn như điểm nhấn trong hội họa, để từ đó người đọc thơ có thể vin vào, đoạn phóng chiếu ra tổng thể một cảnh tượng lung linh bóng hình thật đẹp, gồm có cả hình ảnh lẫn ảo ảnh. Hình ảnh là ánh tinh quang nhạt nhòa trong sương sớm. Ảo ảnh là một thôn làng xa xôi rơi rớt trong mớ ký ức ngổn ngang buồn nhớ.

    Ngôi chùa ở Hội An của Đỗ Nghê thân quen, gần gũi trong một tâm trạng cảm hoài nhưng một tâm thế u tĩnh, yên bình. Ngôi chùa Hàn Sơn của Trương Kế thì xa lạ, trống vắng trong một cảm giác bất an, mông lung, thậm chí bồn chồn, hoang mang, lạc lõng.

4.

Tình yêu là đề tài muôn thuở trong thơ của gần như mọi thi sĩ đông tây kim cổ. Tình yêu trong thơ Đỗ Nghê là một thứ tình yêu đằm thắm, nhẹ nhàng. Bạn đừng tìm kiếm những tứ thơ nồng cháy nóng bỏng, khốc liệt trong thơ ông. Ngôn ngữ tình yêu là những nét chấm phá thi vị. Và ý nhị, thâm trầm:


Cảm ơn em sợi bạc
Cảm ơn em sợi hung
Cảm ơn em năm tháng
Đã theo già cùng anh.
(Theo già)

Hay:


Lá chín vàng lá rụng về cội
Em chín vàng chắc rụng về anh…
(Lá)

Tôi thích những vần thơ tình nhẹ nhàng của Đỗ Nghê, bởi dù trong xa vắng, tình yêu của thi sĩ vẫn đẹp. Tháng năm trôi qua, đôi khi chạnh lòng nhớ lại kèm theo một chút bùi ngùi thương nhớ:


Hoa vàng đã rụng đầy sân vắng
Tình cũng ngùi phai theo tháng năm…
(Cố nhân)

Lòng còn vương vấn dù thời gian dâu biển bao mùa đã qua. Chẳng còn gì để nhớ, để thương… Không, hình như vẫn còn… Và chỉ chừng đó thôi đã đủ cho “ta” bồi hồi sung sướng:


Trái thông khô rớt vèo chiều tím
May mà còn ánh mắt dao cau…
(Tím)

Hình ảnh “bạo liệt” nhất trong thơ Đỗ Nghê là bài sau:


Anh đọc bài thơ tình
Em ngồi nghe lặng thinh
Anh đọc thêm bài nữa
Em vẫn ngồi lặng thinh
Anh buồn không đọc nữa
Em chồm lên hôn anh
Như dổ dầu vào lửa…
(Thơ tình)

Và, không kém quan trọng, tình yêu trong thơ Đỗ Nghê bao giờ cũng hòa quyện với tình yêu quê hương đất nước, với biển, cát, sóng, trời. Trái tim của thi nhân có đủ chỗ cho cả em lẫn biển:


Anh… ngoằn ngoèo trên cát
Không ngờ mà hóa tên em
Biển xanh nắng vàng sóng bạc
Không ngờ cùng kéo đến xem…

Tình yêu trong thơ Đỗ Nghê là thứ tình yêu phổ quát, đẹp muôn đời, đáng ca tụng mãi mãi, thế hệ nào cũng có thể liên kết cá thể mình vào được. Ngôn ngữ ca ngợi tình yêu của thi sĩ giản dị, chân thành, biểu hiệu một tấm lòng thương quý dành cho món quà quý giá nhất Thượng đế ban cho loài người. Một món quà như thế mà hình như chúng ta đang đánh mất nó, đang để nó vuột khỏi tầm tay. Một mai không còn tình yêu nữa, chúng ta sống vô cảm, vô tính như một robot AI hay một con người văn minh, chỉ biết có khoái lạc nhục dục và soma gây mê, như Aldous Huxley miêu tả trong cuốn tiểu thuyết Brave New World của ông, thì liệu lúc đó con người có còn là con người nữa không? Đọc thơ tình Đỗ Nghê để giữ gìn, trân quý món quà Trời cho đó, xin bạn đừng bao giờ đánh mất.

5.

Ngôn ngữ thơ của Đỗ Nghê, nói chung, mang phong cách truyền thống, trữ tình. Cấu trúc và thi pháp cổ điển. Bởi thế, nhạc tính và cú điệu trong thơ du dương, trầm lắng.  Đêm trên biển Lagi là một bài thơ với niêm luật chỉn chu theo đúng tinh thần Đường thi. Ông không tìm kiếm sự cách tân trong thơ mình. Kỹ thuật được ưa chuộng bởi các nhà thơ cách tân, như thủ pháp đặt cặp phạm trù/ thi ảnh tréo ngoe liền kề, không hề thấy trong suốt thi tập. Chữ nghĩa ông thâm trầm, dung dị. Ông không nệ chữ, không chuộng sử dụng những từ lạ, hoa mỹ, không vắt dòng vô cớ, không tra tấn người đọc bằng những ký hiệu rối rắm, ngớ ngẩn. Nhưng chữ nghĩa của ông là thứ chữ nghĩa có trọng lượng và buộc người đọc thơ phải suy ngẫm, liên tưởng, để trèo từ tầng chữ nghĩa lên tầng cảm xúc của thơ, để khám phá, để đắm chìm vào những khung trời, trong đó tâm hồn mình được vuốt ve, yên ủi.

    Tuy vậy, đó không phải loại thơ “khẩu khí” vốn đè nặng thi ca Việt Nam suốt mấy trăm năm qua và phần nào tiếp diễn cho đến ngày hôm nay. Thơ ông là tiếng nói, tiếng nói thầm thì nhưng trong veo và có sức mạnh chuyển tải cảm xúc, biểu hiệu cho một tâm hồn thơ giàu suy cảm.

    Có thể có kẻ thấy thiếu vắng một ý thức lịch sử, xã hội hay chính trị trong thơ Đỗ Nghê, thiếu cả những thao thức, khao khát nội tâm, do đó, họ biện biệt, thơ thiếu chất sống, không tiếp cận với đời sống con người, thân phận con người, vốn là cơ bản cho tất cả các thao tác văn học nói chung, thơ nói riêng.

    Tôi phản bác lập luận này. Đồng ý, thơ phải có một “đời sống thơ,” nhưng đời sống ấy không phải sinh ra để gồng gánh những trọng trách như minh họa kỷ nguyên lịch sử, miêu tả xã hội, bảo vệ ý thức hệ – dù là một ý thức hệ tốt đẹp – như Milan Kundera từng phát biểu nhiều lần. Mượn lời Kundera, tôi có thể nói là, thay vào đó, thơ tự cho nó một nhiệm vụ nói lên những điều “chỉ thơ mới nói được.” Ngôi nhà chữ nghĩa của thơ vốn ảo diệu, khó vào, thông thường chỉ mở lối cho người đọc thơ đi vào bằng con đường trực cảm hoặc linh cảm, thậm chí thần cảm. Khoác chiếc áo sứ mệnh nặng khôn kham lên thơ chỉ làm thơ thêm tội nghiệp và giết chết thơ.

    Ý thức rất rõ về điều đó, nhà thơ Đỗ Nghê đã không khoác chiếc áo sứ mệnh lên thơ mình.

    Nhưng “đời sống thơ” trong thơ Đỗ Nghê là gì, và ta phải hiểu như thế nào?

    Nhờ thấm đẫm Thiền vị, như đã nói bên trên, thơ Đỗ Nghê thắt buộc sự hiện hữu của con người vào thế giới xung quanh, và quan trọng hơn, tìm ra được quan hệ hài hòa giữa sự hiện hữu ấy với thế giới. Con người và thế giới không là chủ thể-khách thể như được hiểu theo ý nghĩa triết học cổ điển, mà là một tương tác giao thoa. Triết học Hiện sinh đặt vấn nạn chúng ta bị ném ra ngoài thế gian này mà không biết tại sao. Chúng ta giống nhân vật thần thoại Hy Lạp Sisyphus, bị kết án vĩnh viễn lăn tảng đá lên đỉnh núi chỉ để nhìn nó lăn xuống lần nữa. Thơ Đỗ Nghê không thắc mắc chuyện đó. Thơ ông cho ta thấy khả năng con người nhận thức được thực tế của hiện tồn, để từ đó biết trực diện với khổ đau và cái chết, đối đầu với những thách đố của đời sống dựa trên sự thông hiểu sâu sắc về bản chất của hiện tồn.

    Nhưng không thể gọi thơ Đỗ Nghê là thơ triết học. Đó là thơ. Thơ với tất cả những tố chất cố hữu của thơ. Bởi thơ ông không đưa ra một suy niệm tiên nghiệm nào, và bởi thơ đi thẳng từ trái tim thi nhân vào trái tim người đọc.

    Đọc “thơ ngắn đỗ nghê” giữa một thế giới đảo điên như hôm nay, giữa một cuộc sống đầy gian truân, trắc trở, với tôi, là một hạnh phúc.

– Trịnh Y Thư

(Nguồn: Tạp chí Ngôn Ngữ, số đặc biệt Đỗ Nghê – Đỗ Hồng Ngọc, 5/2024

Thursday, May 16, 2024

3375. Thơ ĐẶNG TIẾN Phản tái hồi

 


Google images

Bạn bè một thủa nay gặp lại
Chân run cùng tóc bạc da mồi
Lại nghe mấy đứa đang ốm nặng
Về cát bụi, vài đứa! Trời ơi!
 
Âm âm vọng tiếng người xưa dạy
Đời như bóng chớp, có rồi không!
Mỗi đứa bọn ta tia chớp nhỏ
Nhìn nhau. Không nói. Thấy nao lòng.
 
Nào hát! Kỉ niệm xưa, mong ước
Tiếng ca buồn. Không thể buồn hơn
Thôi đừng hát nữa. Nào nâng chén!
Chẳng dám hẹn đâu! Thoắt mất còn...
 
Ta chợt nhớ, ngày nao tuổi trẻ
Tóc thề ai đó chấm ngang vai
Long lanh mắt ướt...Vu vơ nói
Chân trời viễn mộng! Đã xa vời...
 
Nào ngồi xuống! Mướt xanh bờ cỏ
Hay ngả lưng! Chợp mắt! Lặng yên...
Mát rượi đất! Mai này ta ở
Cỏ xanh ơi xin vẫn dịu êm!
 
Củi khô nhặt! Nhóm lên! Lửa cháy!
Mặt bạn, ta...mờ, tỏ chập chờn
Khói thơm cay hình như ai khóc
Bàn tay ai? Ấm đến tàn đêm...
 
Bài thơ cũ! Đã quên. Rơi rụng
Giờ đọc lên ta bỗng bật cười
Thủa khờ dại vá trời lấp bể
Tan rồi mộng ảo một cuộc chơi!
 
ĐẶNG TIẾN
(Thái Nguyên)

Wednesday, May 15, 2024

3374. NGUYỄN MINH NỮU Gặp gỡ chuyện trò và tạm chia tay với Hoàng Kim Oanh về lại Sài Gòn



Chuyến đi Mỹ của Hoàng KIm Oanh lần này là để tham dự lễ tốt nghiệp Thạc Sĩ cho người con trai thứ hai: Cháu Đình Nguyên. Vài ba ngày sau cùng trước khi rời Mỹ là ghé Hoa Thịnh Đốn gặp một số bạn văn và bạn học Trưng Vương ngày xưa.  Hai ngày dành cho gia đình Nguyễn Sen, và một bạn học khác, chỉ còn hai ngày 13 và 14 dành cho bạn văn.

Sáng 13, chở theo Nhà văn Phạm Thành Châu đến gặp Oanh ở nhà của Sen. Nhà Sen rất thanh tĩnh và rất đẹp, con đường đến nhà là một con đường xuyên qua rừng , nhiều dốc cao, nhiều đồi thẳm, những trang trại nối tiếp nhau vừa mang nét hoang sơ vừa hiện đại, con đường của những ngôi nhà ở ẩn. Sáng đó, đưa Hoàng Kim Oanh, Hồng Phượng (Em gái Oanh) và Đình Nguyên về quán cà phê Madeleine ở Falls Church thưởng thức bánh và cà phê Pháp trên đất Mỹ. Cùng lúc, nhà văn Minh Ngọc NY cũng đưa Mẹ về vùng Hoa Thịnh Đốn đón con gái của Ngọc ở Maryland về sau niên học.  Buổi trò chuyện rất vui và thú vị giữa những người cầm bút chỉ nghe tên và đọc bài của nhau, nay từ New York xuống, từ Việt Nam qua thật thú vị.

Ngày 14  hẹn gặp nhau tại tư thất nhà thơ Phạm Cao Hoàng. Mới đầu hẹn nhau khoảng giữa trưa và ngồi chơi với nhau đến chiều. Nhưng cái hẹn phải dời lại là 5 giờ chiều, Bởi vì nhà thơ Lãm Thuý kẹt cái hẹn với bác sĩ buổi trưa. Chiều 14/5 Virginia trời lạnh và cơn mưa đầu mùa kéo dài từ chiều cho đến nửa đêm.

Căn phòng khách nhà Phạm Cao Hoàng này đã bao lần đón khách phương xa, vẫn trên cái bàn rộng trang trí đẹp, chung quanh là các tác phẩm hội hoạ của Đinh Cường và giữa đó là sự tiếp đón ân cần, chu đáo và rất thân tình của anh chị Phạm Cao Hoàng.

Tham dự buổi họp mặt có Trương kim Mai-Nguyễn Minh Nữu, anh chị Phó Hồng Hà- Thuý Diệm, anh chị Thiện-Nguyễn Sen, Đinh Trường Chinh, Hoàng Kim Oanh, Hồng Phượng, Đình Nguyên và nhà thơ Lãm Thuý và anh chị Phạm Cao Hoàng.

Nhà thơ Lãm Thuý đã làm mọi người xúc động và cố nén không bày tỏ khi một mình lái xe từ Maryland chở theo một nồi bún Riêu với đủ thứ gia vị, lái xe trong mưa suốt gần hai tiếng đồng hồ dù vừa trải qua một buổi khám bệnh gay go vào buổi trưa ở bệnh viện.  Lãm Thuý bươc vào nhà tóc ướt sũng, chiếc áo len mỏng bên ngoài cũng không che nồi cái lạnh buổi chiều muộn.

 HÌnh ảnh đẹp ghi lại, các bạn như chị Thuý Diệm, Cúc Hoa, Nguyễn  Sen, Hồng Phượng, Hoàng Kim Oanh dìu Lãm THuý ngồi xuống, người thì đưa khăn khô, người dùng máy sấy, người chải tóc giúp Lãm Thuý tỉnh táo lại. Tất nhiên là một nồi bún Riêu rất ngon và trong đó chất chưa biết bao công phu cùng với ân tình của Lãm Thuý gửi tới bạn bè, gửi tới HOàng Kim Oanh như một cái hẹn thực hiện được giữa hai bờ Đại Dương.

Người  bên Mỹ còn rưng rưng xúc động trách chi Hoang Kim Oanh người run lên ,rán kìm nén những tình cảm dạt dào.

Chúc vui Hoàng Kim Oanh có một chuyến đi thú vị và chúc vui tân thạc sĩ Đình Nguyên đã trưởng thành vững vàng, và sẽ thành công nhiều trên đất Mỹ.

NGUYỄN MINH NỮU
Virgonia, 15.4.2024

Mr. Thiện - Phó Hồng Hà - Nguyễn Sen - Thúy Diệm - Nguyễn Minh Nữu
Hồng Phượng - Cúc Hoa -Hoàng Kim Oanh - Phạm Cao Hoàng

Đình Nguyên - Nguyễn Minh Nữu - Mr. Thiện - Thúy Diệm - Lãm Thúy
Nguyễn Sen - Kim Mai - Cúc Hoa - Hoàng Kim Oanh

Tuesday, May 14, 2024

3373. Tranh Nguyễn Sông Ba NGÀY MỚI - Sơn dầu 90 cm x 120 cm - Thực hiện tháng 4,5 -2024

NGÀY MỚI
Sơn dầu 90 cm x 120 cm
Thực hiện tháng 4,5. 2024
Kính tặng Anh TRƯƠNG VŨ

3372. HOÀNG XUÂN SƠN Hai bài thơ

Google images


MƯA. Ở ĐÂU

 

Giờ ta như hai vị khách

Có gặp gỡ đâu mà phân ngôi

Đợi chờ ai mở miệng trước

Xin mời xin mời ngồi

 

Chỗ của ta rõ ràng định vị

Phương của ta đá tảng hao mòn

Nước ngừng chảy mà đời sạt lở

Núi non núi non ôi núi non

 

Khi những hòn cuội bắt đầu trơn láng

Lăn đi từng ngã rẽ tâm tình

Ngọn đèn bão treo chỗ không bão

Đêm tối hù mộ địa tâm linh

 

Ở một chỗ nào chôn chân đứng

Ân huệ những cuộc gọi vô ngôn

Sóng ngầm tiên tri lời hội thoại

Đường dây câm từng phiến hoại hồn

 

Rồi sẽ đến một ngày như thế

Buồn không buồn không ơi buồn

Thơ lặp lại như người nói lắp

Trời không mưa mà đời mãi tuôn

 

24.3.24

 

 

TÍN ĐỒ HỌA

 

Tuyên giáo tôi

Tín điều em

Sao ta què quặt tin điềm chia xa

Em mặc chi cũng lụa là

Cũng thao, đũi, gấm màu da trắng ngần

Em khoác kín     xa

Thiệt gần

Như khi buông thả phù vân đóa tình

Tuyên xưng tôi 

Chủ thuyết mình

Yêu

Thì lạc bến u minh triệu lần

Như            đất đá

Mãi lần khân

Xin đóng son triện xuống phần mỏi mê

Em tin đi

Bố cục

Về

Lên tranh mải miết huyền khê lục bình

Mình yêu sâu như đinh ninh

 

30.3.24