Saturday, November 27, 2021

2210. Giới Thiệu Tạp Chí Đọc Và Viết Số 7, Số Đặc Biệt Giáng Sinh.

Giới Thiệu

Tạp Chí Đọc Và Viết Số 7,

Số Đặc Biệt Giáng Sinh.

 


S 07 Tháng 12, 2021

https://www.academia.edu/62201856/T%E1%BA%A1p_Ch%C3%AD_%C4%90%E1%BB%8Dc


MỤC LỤC


1- Giáng Sinh Với Nhà Thơ Lưu Vong

    Dunya Mikhail

2- Ý Và Nghĩ Tạo Số Mệnh. Luận

3- Mang Thương Tích Thoát Khỏi Trời Đêm.Thơ

    Night Sky with Exit Wounds. Ocean Vuong.

4- Ý Nghĩa Của Ca Hát. Royal Staton.

5- Món Quà Của Ba Vua. O. Henry. Truyện Giáng

    Sinh

6- Danh Vọng, việc không kết thúc. Luận

7- Hãng Du Lịch Once in a Blue Moon. L.E.   

    Graboski-Cotton. Kịch.

8- Tôi Là Đôi Vú. Cô Độc Sợ. Thơ.

9- Giới thiệu sách:

    Brief Answers To The Big Questions,

    Stephen Hawking.

    Ngu Yên dịch từng kỳ:

    Có Sinh Vật Trí Khôn Nào Sống Trong Vũ Trụ 

    Không?

 

(Trích trong tạp chí.)

Danh Vọng: Không Có Kết Thúc

Ngu Yên

 

Khi làm việc có lý tưởng, danh vọng là thành quả của việc làm. Khi làm việc không có lý tưởng, danh vọng sẽ trở thành mục đích. Người làm bất kỳ một việc gì chỉ vì ham muốn danh vọng, lòng như một tên trộm mặc áo thầy tu, chỉ đạo đức ban ngày, khi đêm đến, bịt mặt lẫn vào bóng tối. Vì vậy, cả đời sống hồi hộp, lo âu, sợ bị khám phá, sợ bị bắt gặp. Kẻ gian không bao giờ đạt được và hiểu rõ, thế nào là “bình an dưới thế.” Nhưng tạo chấn thương sâu đậm hơn chính là lương tri, nhất là lúc về già, dù không còn trộm cướp vẫn nghe tiếng nói âm thầm khiển trách và tự kinh bỉ.

Có bao nhiêu người lớn tuổi đang hối hận vì lúc trẻ tham lam danh vọng đã có nhiều hành động đáng hổ thẹn?

Danh vọng: Leo lên, trèo lên, đi, đứng, nằm, ngồi, đều muốn cao hơn người khác, để được vỗ tay, khen thưởng, ngưỡng mộ. Khổ thay! vỗ một hồi, mỏi tay; khen một hồi, khô nước miếng; nhìn một hồi, mắt mờ ... Thế nào cũng phải ngừng. Khi ngừng, danh vọng tụt xuống cho tham vọng trồi lên.

Người cởi danh vọng như cởi thuyền đi vào bão tố. Bão cấp 1,2,3,4, thì đau khổ, buồn rầu, Bão cấp 5, thì đi không trở lại. Vậy mà lũ lượt người đi tớ cũng đi (*). Đi sau chữ "danh" là chữ "vọng", bao gồm hy vọng, thất vọng, tuyệt vọng, vọng tưởng. Trong khi chữ “danh” chỉ định giá trị trong xã hội, đời sống, chữ “vọng” là thái độ và trạng thái tâm lý. Tâm lý luôn luôn là cõi bí ẩn, vì vậy, người ham mê danh vọng luôn luôn là kẻ bí mật, nếu không muốn nói là đen tối.

Danh, tiền và tình liên quan gắn bó với nhau. Có một thứ, dễ rủ hai thứ còn lại về cùng một nhà. Có danh, dễ kiếm tiền và dễ dụ gái. Người ham danh thường là người mê tiền và mê sắc dục. Hoặc nói trần trụi: ham một thứ là ham cả ba. Từ quan điểm này, có thể nào đưa ra một giả thuyết: người ham danh là người có máu lường gạt và lòng phản bội? Hoặc nói ngược lại: kẻ phụ bạc vợ chồng thường là kẻ ham danh, ham tiền.

Danh vọng thuộc về một dòng họ gồm có ganh tị, cạnh tranh, ghét bỏ, ám hại, gièm pha, khinh bỉ, xem thường, thiếu hiểu biết, cực đoan và ngu dốt. Tại sao ngu? Người thông thái để danh vọng theo đuổi mình. Kẻ ngu rượt đuổi danh vọng. Chúa, Phật, Einstein,  Socrates, ... mỗi sớm mai mở cửa, danh vọng sắp hàng chờ đợi trước nhà. Ngược lại, có điều gì bất ổn, lạ kỳ, khi ngày đêm chúng ta đuổi theo danh vọng, rượt một bóng mờ chạy nhanh phía trước. Có điều gì điên rồ khi ôm một đám mây mà sung sướng tưởng đang ôm vĩnh viển tình, tiền, danh. Lẽ ra nên để tâm hồn và thời giờ ôm vợ hay chồng mới phải.

Có ai cảm thấy mình đạt danh vọng cao vì yêu chồng, mê vợ, yêu con cho đến cuối đời? Tôi khâm phục, vỗ tay, ngưỡng mộ những người này hơn hết thảy các nhân vật đứng trên tượng đài.   

Được danh vọng và tham danh vọng, không phải là hai mặt của một đồng tiền, mà là hai con bài khác nhau: một con xì rô, một con xì bích. Người đánh bạc xem hai con này có giá trị như nhau. Người bói toán, chiêm nghiệm tương lai, lật bài xí bích, biết ngay tai vạ. Người nào đang tính toán trộm cắp công danh, thay vì dùng tài năng đoạt lấy, nghĩ lại đi, có phải trái tim mình giống con bích đen?

Người tham danh vọng không phải không có tài, nhưng họ muốn được công nhận, thù lao, tôn vinh lớn hơn tài năng họ đang có. Như con tôm muốn hóa rồng, nhảy qua ba đợt sóng lớn, cuối cùng bị sóng đánh lộn nhào: đít lên đầu, đầu xuống đít. Nếu chúng ta quan sát hàng ngày, chung quanh có rất nhiều người đang nhảy, dù đít đã ở trên đầu. Có con sâu xấu hóa thành bướm đẹp, thì có con dòi hôi hóa thành ruồi bẩn. Cũng là hóa thân, sao người ta hay dùng bướm làm ẩn dụ mà không dùng ruồi? Ruồi lúc nào chẳng nhiều hơn bướm.

Định luật tự nhiên ngàn đời đã định: Biết bơi thì ở dưới nước. Biết chạy nhảy thì ở trên bờ. Biết bay thì lên không trung. Cả ba loại này đều không thể thành rồng, vì rồng là ảo ảnh, ảo mộng, hoang tưởng. Có ai thấy được con rồng ra sao? Có ai biết được con rồng là kiểu mẫu của cá sấu thăng hoa? Người muốn hóa rồng phải chăng căn cước của họ vốn là cá sấu? Nên khi thành rồng giả thì bản tính "cá xấu" gây hại cho người khác và tự di họa bản thân? Nhìn một cách thật thà hơn, bình dân hơn, dòi không thể thành bướm. Danh vọng cao nhất của dòi là ruồi.

Ở dưới nước, vì sao lại muốn làm vua trên bờ? Man rợ trong rừng sâu, vì sao muốn trở thành hoàng hậu, công chúa? Vì sao tất cả chim bay, không con nào muốn hóa thành con còng con cua? Thế mới hiểu ra, danh vọng không bao giờ đi xuống. Nếu đi xuống, gọi là thất vọng. Danh vọng luôn luôn đi lên, không có giới hạn, không có thỏa mãn, hành trình này gọi là tham vọng. Như vậy, danh vọng và thất vọng mới là hai mặt của một bàn tay. Một mặt dùng để vuốt ve an ủi, mặt kia dùng để tát tai.

Thức dậy lúc 2 giờ sáng,

sau một chiêm bao kinh hoàng.

Mơ gặp một ông thầy, dạy tôi nghề ăn trộm.

Khi ông làm chính trị, dạy cướp bóc kẻ dại khờ.

Dạy tham nhũng là làm phước cho người thất thế.

Dạy nói dối là sấm truyền cho kẻ có mắt nhưng mù.

Dạy ngu xuẩn vì cả tin không bao giờ kiểm chứng. 

Khi ông làm tu sĩ, dạy ăn trộm tâm linh.

Dạy gặp kẻ khổ đau, hứa cho họ hạnh phúc.

Dạy gặp kẻ bần cùng, hứa cho họ đầy đủ đời sau.

Dạy gặp kẻ thất tình, hứa với họ đi tu sẽ vui sướng.

Dạy lời hứa là khí giới lợi hại nhất trên đời,

Người hứa với nhau như chơi xì tố, không ai có đôi.

Khi ông làm kinh doanh, dạy tôi:

giả hình và lợi dụng là anh em sinh đôi,

xuất hiện liên hồi, người mất tiền không biết ai thủ phạm.

Hạ sách: Đem cái lợi dụ người.

Trung sách: Giả giàu sang cho họ bắt chước.

Thượng sách: Mang mặt nạ từ thiện.

 

Ông dạy tôi bay và bay rất cao, lả lướt trên thành phố.

Bạn bè, hàng xóm, kể cả thị trưởng đều ngưỡng mộ.

Phụ nữ đẹp đến xin chữ ký, thanh niên xin làm học trò.

Tôi rạng rỡ như cây đuốc olympic, mọi người phải bảo vệ.

Rồi đến hôm biểu diễn bay,

tôi giăng đôi tay, chạy thật nhanh, chờ cất cánh,

Lạ lùng thay, như con vịt lẹt đẹt không cách nào bay lên.

Người xem thất vọng, la ó, quăng cà chua, quăng trứng.

Tôi quá sức xấu hổ với vợ con.

Thức dậy,

suốt đêm vẫn còn xấu hổ.

Danh vọng như lãnh lương. Làm giáo sư lãnh lương cao. Làm công nhân lãnh lương thấp. Lương bổng tương xứng với khả năng. Danh vọng tương ứng với tài hoa. Việc này tự nhiên thôi. Làm thơ đại khái mà muốn nổi bật như Lorca, là nhân công hầm mõ cần được trúng số độc đắc. Ra quán bàn chuyện chính trị, quân sự đông tây như Hàn Tín, Trương Lương, là hiểu nhà lính, nói nhà quan.

Danh vọng là kết quả trao đổi không tương đương nhưng phù hợp với tài năng, là xì rô. Ra ngoài điều kiện này, danh vọng là xì bích. Cầm trong hồn lá bài bích là điềm xấu, ít nhất là nỗi buồn tự xấu hổ. Đã là người có danh vọng vì sao mang mặc cảm trong lòng, vì con xì bích ngự trị, ám ảnh, luôn luôn cảnh báo danh vọng sắp bị thất vọng.

Đôi khi, có người tự hỏi, mình có tài, tại sao không có danh vọng phù hợp? Có thể vì không gặp thời, chuyện này hiếm hoi. Có thể vì không phát huy tài năng đúng mức. Có thể vì tưởng lầm mình có tài. Từ một tài năng có thật, biến thành hiệu quả để có danh vọng xứng đáng, đòi hỏi một hành trình tuy ngắn ngủi từ trí não đến hai bàn tay, nhưng xa vời như đường đi từ trái đất lên đến mặt trời. Nhưng trước hết, làm sao biết mình có tài hay không? Hỏi mẹ vợ, mẹ chồng, thì rõ.

Danh vọng được xác định khá rõ ràng, là ham muốn địa vị cao trong xã hội, thế giới, hoặc lịch sử. Nghĩa là, có đám đông mới có danh vọng. Lên núi, vào sa mạc, đóng cửa nhà, ở một mình, chỉ có gia đình, tự nhiên danh vọng bỏ đi. Tránh danh vọng là tránh đám đông. Chẳng phải vì vậy Lão Tử đã cưỡi trâu biến vào sa mạc?

Những nghệ sĩ chân chính thường hiểu được ảnh hưởng trì trệ của đám đông, họ tìm cách tránh né, bỏ chạy. Họ lơ là với đám đông cụ thể nhưng lại quan tâm đến đám đông vô hình, đám đông trong tương lai, vì vậy, danh vọng lại trồi lên. Thể loại danh vọng trường tồn trong tương lai này, về mặt lịch sử, đào tạo những chính trị gia đủ hạng tốt xấu.

Chẳng hiểu vì sao danh vọng lại thu hút người ta say mê, cuồng dại, có khi thảm thiết như vậy?

Có lẽ, đa số con người không muốn nhìn nhận hoặc không biết sự thật về mình.

2209. ÁNH SÁNG NHƯ DÒNG NƯỚC Truyện ngắn của nhà văn Columbia GABRIEL GARCIA MARQUEZ (1927-2014) NOBEL PRIZE 1982 Dịch và giới thiệu: NGU YÊN



Gabriel Garcia Marquez (1927 – 2014)

Nhà báo, viết tiểu thuyết, truyện ngắn, truyện phim. Một trong số tác giả hàng đầu thế giới trong thế kỷ 20.

Giải Neustadt International Prize for Literrature, 1972. Nobel Prize, 1982.

Tác phẩm One Hundred Years of Solitude, 1967. Chronicle of Death Foretold, 1981. Love in the Time of Cholera, 1985.




ÁNH SÁNG NHƯ DÒNG NƯỚC

  

Đến lễ Giáng sinh, một lần nữa, đám trẻ con yêu cầu có được một chiếc thuyền chèo.

Người cha nói: “Được thôi. Chúng ta sẽ mua khi trở lại Cartagena.”

Toto, chín tuổi, và Joel, bảy tuổi, quyết tâm hơn cha mẹ chúng tưởng. Hai đứa đồng thanh: “Không chịu. Chúng con muốn có tại đây, ngay bây giờ”

Người mẹ nói: “Khoan đã, dòng nước duy nhất mà các con có thể chèo thuyền ở đây, là nước chảy ra từ vòi tắm hoa sen.”

Hai vợ chồng đều đúng. Tại ngôi nhà ở Cartagena de Indias có sân sau liền với bến tàu, vươn ra vịnh nước, đủ chỗ cho hai du thuyền lớn. Còn ở đây, thành phố Madrid, họ sống chen chúc trong tầng lầu năm số 47 đại lộ Castellana. Nhưng cuối cùng, cha mẹ đều không thể từ chối lời yêu cầu tha thiết của con, vì họ đã hứa sẽ thưởng một chiếc thuyền chèo với kính thiên văn và la bàn, nếu chúng thắng giải Nguyệt quế của trường học dành cho lớp ba. Và chúng đã đoạt giải. Thế là, người cha đi mua những gì đã hứa mà không cho vợ biết, vì bà không muốn trả thêm nợ. Đó là chiếc thuyền nhôm thật đẹp, với đường viền vàng nơi chạm mực nước.

Vào bữa ăn trưa, người cha tiết lộ, “ chiếc thuyền trong nhà đậu xe. Nhưng không cách nào đưa lên thang máy hoặc cầu thang, và không còn chỗ trống trong đó.”

Tuy nhiên, vào chiều thứ bảy tuần sau, bọn trẻ mời đám bạn học đến, cùng nhau đưa lên cầu thang, rồi khéo léo đưa vào phòng tắm.

Người cha nói: “Chúc mừng nha, nhưng rồi sao nữa?”

Đám trẻ trả lời: “Không cần phải làm gì. Tụi con chỉ muốn có chiếc thuyền trong nhà. Bây giờ nó đã nằm trong phòng.”

Đêm thứ tư, như mọi thứ tư khác, cha mẹ đi xem phim ngoài rạp. Lúc bấy giờ, hai đứa trẻ trở thành người lớn, thành chủ nhân ngôi nhà, họ đóng cửa lớn, đóng cửa sổ, phá vỡ bóng đèn trên cây đèn trong phòng đang sáng. Một luồng ánh vàng, trong veo, như dòng nước, chảy ra từ bóng đèn vỡ. Họ để chảy cho đến khi mực nước lên cao khoảng bốn gang tay. Rồi họ tắt điện, cùng đẩy thuyền ra, tự ý chèo đi giữa những hòn đảo trong nhà.

Cuộc du hành kỳ diệu này là kết quả do tôi thiếu suy nghĩ trong cuộc trò chuyện thi vị về các đồ vật thông dụng. Toto hỏi tôi, làm thế nào chỉ nhấn nút một cách đơn giản, đèn bật sáng. Trả lời không nghĩ ngợi:

“Ánh sáng như dòng nước. Cháu mở vòi, nước chảy ra.”

Cứ như thế, hai đứa trẻ tiếp tục ra khơi trong đêm thứ Tư. Tự học hỏi cách sử dụng ống kính và la bàn, cho đến khi cha mẹ từ rạp hát trở về, thấy hai đứa con ngủ say như những thiên thần.

Nhiều tháng sau, khao khát đi phiêu lưu xa hơn, hai đứa trẻ xin được trang bị đồ lặn sâu. Gồm có mặt nạ, chân vịt, bình thở, và súng bắn mũi xiên bằng hơi ép.

Người cha nói: “Uổng quá, có thuyền nhưng vô dụng trong phòng tắm. Rồi còn tệ hơn nữa, nếu chúng con muốn những thiết bị lặn sâu.”

Joe nói: “Nếu chúng con thắng được giải Cây Sơn Chi Vàng cho tam cá nguyệt đầu tiên, thì sao?”

Người mẹ nói giọng lo lắng: “Không, bây giờ không mua gì nữa.”

Người cha chỉ trích sự ương ngạnh của bà: “Nghĩa là hai đứa con này không đáng một xu nào dù làm hết bổn phận, học hành giỏi.”

“Nhưng nếu theo ý chúng, chúng có thể sẽ giựt luôn cả ghế thầy giáo.”

Cuối cuộc tranh cãi, cả cha lẫn mẹ đều không nói, có đồng ý hay không. Nhưng Toto và Joel, hai học sinh đứng cuối lớp hai năm trước, đã giành được hai giải thưởng Cây Sơn Chi Vàng và được hiệu trưởng công nhận vào tháng Bảy. Ngay buổi chiều hôm đó, không cần đặt vấn đề gì nữa, hai đứa con tìm thấy trong phòng một kiện hàng với hai bộ thiết bị lặn sâu. Ngày thứ tư tiếp theo, trong khi cha mẹ đi xem phim The Last Tango in Paris, (Bản Tango cuối cùng ở Paris),  hai đứa trẻ mở ánh sáng nước đầy căn hộ đến tận ngang vai. Họ ngụp lặn như hai con cá mập đã được thuần hóa dưới bàn ghế và giường ngủ. Lặn tận đáy ánh sáng, họ giải cứu được nhiều đồ vật đã bị lãng quên trong bóng tối nhiều năm qua.

Trong buổi lễ trao giải thưởng cuối năm, hai anh em được tuyên dương như những tấm gương tốt cho trường học. Họ đã nhận được những giải thưởng xuất sắc. Lần này, hai đứa không yêu cầu gì cả. Cha mẹ hỏi họ muốn gì. Rất hợp lý khi họ xin một bữa tiệc tại nhà để ăn mừng với các bạn cùng lớp.

Cha mẹ đều rạng rỡ. Người cha nói:

“Đây là bằng chứng con mình đã khôn lớn.”

Người mẹ nói theo: “Vâng theo thánh ý Chúa.”

Thứ Tư tuần sau đó, trong khi cha mẹ đi xem phim, The Battle of Algiers (Trận chiến ở Algiers), những người đi qua đại lộ Castellana nhìn thấy một dòng thác ánh sáng chảy xuống từ tòa lầu cũ kỹ, nằm khuất giữa các tàng cây. Thác đổ ra từ ban công, nước xối xả xuống trước nhà, tràn ra đại lộ, biến thành một trận lụt vàng chiếu sáng thành phố cho đến tận Guadarrama.

Lính cứu hỏa chạy đến hiện trường, phá cửa vào tầng năm, phát hiện căn nhà tràn ngập ánh sáng từ sàn lên kín trần. Những ghế bành, ghế dựa da beo nổi lơ lững cao thấp trong phòng, giữa bầy chai ngổn ngang từ quày rượu, chiếc đại dương cầm, chiếc khăn choàng trôi giữa nước như một vạt nắng vàng. Đồ vật trong nhà, ở đỉnh cao thi vị, bay bằng đôi cánh riêng qua tận trần nhà bếp. Các nhạc cụ ban nhạc của bọn trẻ dùng để nhảy múa, lềnh bềnh khắp nơi giữa bầy cá đủ màu được thoát thân từ hồ cá mẹ. Chúng là những vật duy nhất bơi lội sống động  vui vẻ trong một đầm ánh sáng rộng lớn. Trong phòng tắm, bàn chải đánh răng, bao cao su của cha, các hộp kem nhỏ, và hàm răng giả của mẹ cũng bị trôi bập bềnh. Chiếc tivi trong phòng ngủ chính đang lơ lửng nghiêng một bên, vẫn còn chiếu phần cuối cùng của bộ phim cấm trẻ em lúc nửa khuya.

Ở cuối hành lang, dưới mặt nước, Toto đang ngồi nghiêm chỉnh trên đuôi thuyền, bám vào mái chèo, mang mặt nạ lặn, tìm kiếm ngọn hải đăng, khi bình hơi cạn dần. Joe lơ lửng ở mũi thuyền, đang dùng bàn đo hàng hải để tìm kiếm độ cao của sao Bắc Đẩu. Ba mươi bảy đứa bạn cùng lớp trôi tứ tán khắp nhà, trở thành bất tử bằng hành động nổi loạn, tiểu vào chậu hoa phong lữ, hát bài hiệu ca của trường với nhiều ca từ khác nhau như trêu chọc vị hiệu trưởng, lén uống rượu brandy của người cha. Họ mở nhiều đèn cùng một lúc, ánh sáng tràn ngập cả tầng lầu. Toàn thể học sinh lớp bốn trường Julian el Hospitalario đã chết đuối ở tầng lầu năm, số 47 đại lộ Castellana tại Madrid, Tây Ban Nha, một thành phố xa vắng mùa hè ngộp ngạt và gió rét lạnh, không có biển cũng không có sông, những người bản xứ ở trong lục địa không bao giờ thông suốt phương pháp chèo thuyền. 

1978

                                                                      


Friday, November 26, 2021

2208. Chân dung thơ miền nam 1955-1975: TRẦN ĐỨC UYỂN - Nguyễn Thanh Châu sưu tầm và giới thiệu




TIỂU SỬ:


Tên thật: NGUYỄN HUY NHIÊN

Bút hiệu: TÚ KẾU

Nơi sinh: Sơn Tây

Năm sinh: 1937

Năm mất: 25/4/2002

 

TÁC PHẨM:  Thơ Đen,Thơ Chì, Thơ Xám

Được biết nhiều với bút hiệu TÚ KẾU, ông viết thơ trào phúng cho các báo ngày, các tạp chí văn nghệ. Bên cạnh đó, ông cũng sáng tác nhiều thơ trữ tình và dịch thuật một số thơ và truyện nước ngoài thường đăng trên VĂN NGHỆ, NGÀN KHƠI, TIẾNG NÓI… Sau 1975, TRẦN ĐỨC UYỂN bị vào tù Cộng Sản hơn 10 năm. Những ngày tháng cuối đời, ông bị bệnh mất trí nhớ và qua đời tại Sài Gòn lúc 8:30 ngày 25 tháng 4 năm 2002.


Tràn Đức Uyển (1937-2002)
Ảnh do Viên Linh chụp lại từ bìa báo Khởi Hành


TRÍCH THƠ:

 

TÚ KẾU TÔI

 

Tôi buồn tôi hát nghe chơi

Nguồn cơn máu chảy trăm lời thở than

Nhìn ra cảnh phố điêu tàn

Soi gương ngồi đọng da vàng xanh xao

Núi sầu lớp lớp đùn cao

Hồn bay chưa biết phương nào ghé thăm

Dưới trời chim đã mù tăm

Một không gian hẹp tôi nằm bó thân

Lá khô mộng biếc thưa dần

Tuổi xuân nhánh mọc đôi vần chiêm bao

 

 

ĐIỆP KHÚC CHIM

 

con chim sơn ca bay đi rồi

còn lại bâng khuâng trong hồn tôi

bốn bức tường căn nhà sụp xuống

và chôn luôn đôi mắt của người

 

con chim sơn ca bay đi rồi

còn lại cô đơn trong hồn tôi

trái tim này hôm qua ở đó

thôi bây giờ lấy dao chia đôi

 

con chim sơn ca bay đi rồi

còn lại đau thương trong hồn tôi

với thân thể quạnh hiu vừa ẩm mục

bàn chân non gai góc đâm chồi

 

con chim sơn ca bay đi rồi

còn lại ăn năn trong hồn tôi

một buổi sáng bỗng thấy mình vỗ cánh

hóa thành chim bay đi khắp nơi

 

Tập san VĂN NGHỆ số 7

 

 

MAI, PHƯƠNG ĐÔNG HIỀN

 

em sừng sững như núi

núi đứng muôn nghìn năm

em mềm mại như sông

sông êm đồng cỏ khét

 

em quyến rũ như mưa

mưa phủ trùm cây héo

cây hồi sinh giữa trời

vi vút cùng giông bão

 

ta uống từng giọt máu

chảy tràn trong cổ khô

hôn em bằng môi cháy

sức sống bỗng chan hòa

  

ta náo nức từng giờ

nghe thịt da biến chuyển

đỏ chín thời gian chờ

sao em chưa buồn đến

 

này núi cao của ta

có con chim đang hót

bình minh mặt trời hồng

vỗ cánh về phương đông

 

em là phương đông hiền

nằm dài chưa thức giấc

dẫu qua đi ngàn năm

vẫn phủ đầy bí mật

 

này giòng sông mùa hạ

như áo trắng em bay

quấn quit cùng ta với

tóc xanh đồng cỏ say!

 

hoàng hôn đôi mắt ướt

nhớ mắt em chiều nay

gió quật từng cơn lớn

mưa trắng một bầu trời

 

 

BƯỚM BIỂN

 

gió nổi theo và biển quặn mình

cơn giận dữ bao quanh

mặt gương xanh xáo động

tôi đứng

 

tôi dơ tay

phía trước mặt đoàn kỵ binh ào tới

 

gềnh đá tênh hênh

rên xiết và lưu luyến

bờ cát mịn màng

thoải

 

khi nước rút lui

trên chiến trường còn lại

những xác bướm trắng

rã rời

 

tôi

và chiếc cặp

đều nín thinh

chim xanh, chiều xanh, tôi xanh

 

con chim xanh bay ra ngoài cửa sổ

bầu trời xanh rộng một chiều thương nhớ

 

có bao nhiêu sợi máu chảy trong người

bấy nhiêu niềm hối tiếc chảy trong tôi

 

em biết không em làm sao hiểu nổi

tâm hồn anh làm bằng tơ nắng mới

 

tơ nắng run rất khẽ bên cây buồn

như tơ đàn run nhẹ dưới tay thuôn

 

em đang nắn mười ngón tay thuốc độc

lên hồn anh và hồn anh bật khóc

 

biển đêm sâu biển thổn thức riêng mình

núi cao buồn nên núi giả làm thinh

 

anh chót dại để cho lòng mở hội

đứng ngơ ngẩn như vừa qua chết đuối

 

con chim xanh chiều đó đã bay rồi

tôi nghe buồn mơn trớn nhẹ trên môi

 

Thơ Việt Hiện Đại 1900-1960, UYÊN THAO

 

 

S.K.

 

Anh còn thao thức trông em

Mắt nai em mở đôi rèm my xanh

Chiều đi bước nhỏ hiền lành

Cây cao lá rụng trăm cành trơ xương

Yêu em khôn nỗi đo lường

Phân vân tấc dạ đôi đường héo hon

Nằm nghe bụi rớt quanh hồn

Nghe vang tiếng nhẹ nỗi buồn trong da

Thầm thầm tháng lạ ngày qua

Mai em, giờ biết đâu mà dám thưa.

 

 

ƯƠM TƠ

 

Guồng quay, kén nhả tơ buồn

Em se chỉ rối linh hồn trăm năm

Lắng nghe, nghe nhỏ tiếng thầm

Hồn anh theo sợi về nằm bên tay

Vàng lên, vàng mướt nong đầy

Lạnh chưa em lạnh từng dây ngọt sầu

Ruột tằm mấy kiếp anh đau

Lạnh chưa em lạnh đường mau chỉ guồng

 

Ngón thon tóc xõa ngồi ươm

Lòng anh chĩu nặng khối buồn thiên thu.

 

 

NGẬP NGỪNG

 

Nghe đây gió lượn đồi thông

Nghe kia sông trắng hồn không lững lờ

Nghe trời mở rộng ý thơ

Nghe đây thiên cổ nối chờ mai sau

Và nghe búa gõ vang đầu

Thời gian từng giọt nện đau kiếp người

Nghe lòng chưa tỏ ý vui

Nghe trong mắt đẹp bùi ngùi mộng em

Mây hồng mở gói cho xem

Nghe hơi rừng biếc bỗng thèm gió thu.

 

 

BUỔI CHIỀU

 

Màu chiều ám ảnh tâm tư

Chiều mang nguồn gốc tổ sư cái buồn

Nắng đi sợ cả chiều luôn

Chiều ray rứt thịt chui luồn dưới da

Một dòng sông lạnh bao la

Dừng chân chợt nhớ không nhà, ngẩn ngơ

Sang sông không cả chuyến đò

Mình ta bến vắng nhìn đo dáng chiều

Nghe hồn bốn phía cô liêu

Nghe trong trời đất đã nhiều tang thương.

 

Tuần báo KHỞI HÀNH số 102


  

ĐÊM TRÊN CAO NGUYÊN

  

Núi cao chót vót trời cao rộng

Ta ném mình lên vút ngọn cao

Bỗng thấy dưới chân mây nổi sóng

Tưởng ngẩng đầu tay với được sao

 

Ta ngao du khoái tỉ vô cùng

Trăng lên dây đàn tơ khẽ rung

Gió lộng nghe lòng thương bạn hữu

Biết gặp nhau chăng giờ lâm chung

 

Vài cánh chim đêm xoải vội vàng

Quanh mình trăng lụa nõn mênh mông

Nằm đây đồi cỏ nghe trời rộng

Nghe cả chiều sâu của sắc không

 

Ngủ luôn một giấc chờ mai sáng

Đón ánh tinh khôi mới của ngày

Vui với cành xanh chim ríu rít

Ngâm thơ mình nghe mình khen hay

 

Mai ra phố tỉnh gặp người quen

Ghé quán bên đường say túy men

Ai hỏi thăm nhà không biết nữa

Nhà ta ta nhớ chợt vừa quên.

 

Tập san NHÀ VĂN

 

  

BÊN SUỐI

  

Bên dòng suối xanh

Có anh thi sĩ

Nằm gối đầu cao

Tuyệt không suy nghĩ

 

Có con cá trắng

Bơi lội tung tăng

Hớp ba giọt nắng

Như hớp giọt trăng

 

Giọt nắng gió lay

Cá đùa đuổi bắt

Thi sĩ ngủ ngày

Quên không nhắm mắt

 

Khi chàng thức giấc

Huyền hoặc trăng soi

Yên ắng tuyệt vời

Thân chàng tan biến.

 

Tập san NHÀ VĂN