Wednesday, November 20, 2019

1324. PHẠM CAO HOÀNG Ghé thăm thánh địa của các họa sĩ đường phố ở Paris

Sacré-Cœur (Nhà thờ Thánh Tâm) nằm trên đồi Monmartre,
quận 18, Paris. Phía sau nhà thờ này là Place du Tertre,
nơi tập trung nhiều họa sĩ đường phố nhất thế giới.
Photo by Phạm Cao Hoàng, 9.2019

Place du Tertre, nằm trong khu Monmartre, phía sau Sacré-Cœur (Nhà thờ Thánh Tâm ) ở quận 18, Paris là nơi nổi tiếng có nhiều họa sĩ đường phố nhất thế giới. Có thể nói Place du Tertre là thánh địa của các họa sĩ đường phố. Nơi đây hàng ngày có hàng trăm họa sĩ với nhiều quốc tịch khác nhau vẽ và bán tranh, trong đó có cả các họa sĩ người Việt Nam. Phần lớn trong số họ là những họa sĩ vẽ chân dung. Vài chiếc ghế nhỏ, một cái giá vẽ, và vỉa hè là những gì các họa sĩ đường phố cần cho một ngày ở Place du Tertre.. Một số họa sĩ khác phải đứng giữa đường để vẽ vì không có chỗ để ngồi.  Gần đó là các quán cà phê, quán ăn, các sạp bán hàng lưu niệm. Các họa sĩ lừng danh thế giới như Van Gogh, Claude Monet, Pacasso, Piet Mondrian.. đã từng vẽ tranh ớ nơi này. Đây là yếu tố chính làm cho Place du Tertre nổi tiếng và thu hút nhiều người đến thăm. Đến đây xem các họa sĩ đường phố vẽ tranh, ngồi trên vỉa hè nhâm nhi một ly cà phê Pháp quả thật là thú vị.

Tôi từng ước ao có được một lần đến Place du Tertre và tháng 9.2019 đã được mãn nguyện, Dưới đây là một số hình anh ghi lại được trong lần ghé thăm Place du Tertre vừa rồi.

PHẠM CAO HOÀNG
20.11.2019


Một con đường ở Place du Tertre.
Phía bên trái, các họa sĩ đường phố đang vẽ
Photo by Phạm Cao Hoàng, 9.2019

Các sạp bán tranh bên lề đường.
Photo by Phạm Cao Hoàng, 9.2019

Một họa sĩ phải đứng để vẽ một cặp du khách
vì không có chỗ để ngồi.
Photo by Phạm Cao Hoàng, 9.2019

Các họa sĩ đường phố rất vui lòng
nếu bạn muốn chụp chung một tấm hình lưu niệm.
Photo by Phạm Cao Hoàng, 9.2019

Một họa sĩ người Việt Nam đang vẽ chân dung
cho một cặp du khách ở Place Du Tertre.
Photo by Phạm Cao Hoàng, 9.2019

_______________________________________________

Bấm vào đường dẫn dưới đây để xem video

Tuesday, November 19, 2019

1323. ĐINH TRƯỜNG CHINH Thơ cho Hong Kong

minh hoạ, cảm xúc từ một tấm ảnh. đinh trường chinh. 19.11.2019

hãy hôn vào ban mai
dù ban mai sẽ tắt

hãy hôn vào hoàng hôn
dẫu hoàng hôn sẽ phai

hãy hôn nhau bằng mắt
hôn bằng cánh tay đôi

không được hôn bằng môi
vẫn hôn bằng tim đập

hãy hôn vào tự do
tự do nung trong lửa

hãy cùng nhau mở cửa
hãy là nước vô bờ

hãy hôn vào giấc mơ
giấc mơ từ sự thật !

- đtc
19.11.2019

minh hoạ, đinh trường chinh. 19.11.2019

Monday, November 18, 2019

1322. TRỞ VỀ MÁI TRƯỜNG XƯA Nhạc và lời: PHẠM CAO HOÀNG Tiếng hát: NGUYỄN TRỌNG KHÔI



TRỞ VỀ
MÁI TRƯỜNG XƯA
Bấm vào ảnh dưới đây
để nghe Nguyễn Trọng Khôi trình bày ca khúc
TRỞ VỀ MÁI TRƯỜNG XƯA




Sunday, November 17, 2019

1321. Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH “những con người ngồi trên gạch” - acrylic on canvas board, đtc 17.11.2019

t r a n h
đinh trường chinh

“những con người ngồi trên gạch”
cầu nguyện cho Hong Kong
vì cuộc đời này vẫn có
những đám-đông-lẻ-loi
acrylic on canvas board, đtc 17.11.2019

Saturday, November 16, 2019

1320. PHẠM CAO HOÀNG Chia tay Phùng Nguyễn


Phạm Cao Hoàng 
CHIA TAY
PHÙNG NGUYỄN
Nhà văn Phùng Nguyễn (1950-2015)
Photo by Phạm Cao Hoàng, Virginia, 21.3.2015


Chiều thứ ba, 17.11.2015. theo thói quen, tôi đi bộ lang thang qua những con đường làng trong xóm. Bây giờ là giữa mùa thu, trên những cành cây xơ xác vẫn còn một ít lá vàng, chỉ cần một cơn gió mạnh là tất cả sẽ rụng xuống. Khi leo lên con dốc ở thung lũng Fox, điện thoại đổ chuông. Anh Đinh Cưởng gọi, giọng nghẹn ngào, “Phùng Nguyễn mất vào sáng hôm nay do bệnh tim”. 

Tôi choáng váng vì quá bất ngờ. Tôi điện cho anh Trương Vũ, chưa kịp hỏi gì thì anh đã nói, “Mình tính vào bệnh viện xem thực hư thế nào nhưng không kịp. Người ta đã mang xác đi rồi”. 

Phùng Nguyễn bị bệnh tim từ mấy năm qua nhưng chuyện anh ra đi là điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến, và tôi chắc bản thân anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Lần sau cùng tôi gặp anh là cách đây ba tuần, hôm 24.10.2015, tại buổi họp mặt ở studio anh Trương Vũ. Hôm ấy, khi về nhà, Cúc Hoa nói với tôi, “Lúc nãy em thấy anh Phùng Nguyễn không uống một ly rượu nào cả. Chắc là bệnh tim đang tái phát”. Thật ra, Phùng Nguyễn cũng như chúng tôi không ai mê rượu, lúc nào họp mặt thì uống một chút rượu chát đỏ cho vui, cho câu chuyện thêm râm ran, cho cuộc đời thêm ấm áp; chưa bao giờ uống say. Theo kinh nghiệm của bản thân từ những lần gặp gỡ, tôi hiểu ngay rằng hôm ấy tim anh bị mệt. Mệt nhưng vẫn cố gắng lái xe gần một tiếng đồng hồ từ Maryland sang để gặp bạn bè, trong đó có các bạn đến từ Châu Âu, từ Việt Nam, từ California, từ Massachusetts… Anh đến các buổi họp mặt không phải để trà dư tửu hậu, mà vì quí trọng  bạn bè và đồng thời anh thu thập  thông tin để phục vụ cho các bài viết. Gặp các anh Đinh Cường, Trương Vũ, Nguyễn Trọng Khôi, anh tìm hiểu về hội họa. Gặp anh Nguyễn Tường Thiết, Nguyễn Tường Giang anh tìm hiểu về Tự Lực Văn Đoàn. Gặp anh Nguyễn Quốc Thái, anh hỏi về chuyện làm báo Trình Bày. Gặp anh Nguyễn Xuân Thiệp, anh hỏi về chuyện làm báo Phố Văn. Gặp anh Trần Hoài Thư, anh hỏi về chuyện văn học miền nam. Gặp anh Nguyên Minh, anh hỏi về chuyện làm báo Ý Thức. Gặp các anh Nguyễn Đinh Vinh, Trương Vũ anh bàn luận về tình hình văn học trong và ngoài nước.  Đó là những nguồn tư liệu sống nên anh không muốn bỏ lỡ những cơ hội gặp gỡ và tìm hiểu. 

Với tính cách như vậy, từ mấy chục năm qua, Phùng Nguyễn làm việc một cách nghiêm túc ở cả lĩnh vực sáng tác lẫn lĩnh vực lý luận, có những đóng góp đáng kể trong việc hình thành dòng văn học Việt Nam hải ngoại. Mỗi khi nghĩ về anh, tôi hình dung đến một con người có vóc dáng nhỏ nhưng mang trên đôi vai một gánh nặng văn chương rất lớn. Và tôi rất đồng cảm với nhà văn Trần Hoài Thư khi anh phác họa chân dung Phùng Nguyễn: …”Từ Ô Thước rồi đến Talawas rồi Da Màu, những diễn dàn văn học luôn luôn thấy bóng Phùng Nguyễn. Ngày xưa Phùng Nguyễn mang súng thì bây giờ Phùng Nguyễn mang laptop đến mọi nơi mọi chốn. Tôi theo dõi ngườii lữ hành ấy  và cảm phục vô ngần”.

Khi biết tin anh qua đời, với tình cảm đối với người bạn tử tế Phùng Nguyễn, với lòng quí trọng đối với con người văn học Phùng Nguyễn, nhóm thân hữu của Phùng Nguyễn ở Washington DC – Virginia – Maryland thực hiện một trang đặc biệt để chia tay Phùng Nguyễn gồm các bài viết của Đinh Cường, Trương Vũ, Lữ Quỳnh, Trần Hoài Thư, Luân Hoán, Trần Doãn Nho, Nguyễn Trọng Khôi, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Vy Khanh, Nguyễn Minh Nữu, Nguyên Minh, Nguyễn Quang Chơn, Trương Văn Dân, Phạm Cao Hoàng, Lãm Thúy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Nguyễn Quang, Nguyễn Thị Thanh Bình.

Chúng tôi chia sẻ với nhau những ưu tư về văn học Việt Nam, trong lẫn ngoài nước. Chia sẻ với nhau về những đóng góp cần có của người cầm bút, của người làm nghệ thuật, vào những sinh hoạt liên hệ đến sáng tác và phẩm chất của tác phẩm. Họp mặt bạn bè thường bao gồm những nhận định, những bàn thảo, hay những tranh cãi về văn chương. Chẵng hạn, tranh cãi về ảnh hưởng của Gabriel Garcia Marquez trong một số tác phẩm nổi tiếng của văn học Việt Nam hiện nay. Rất khó quên cách diễn đạt trầm tĩnh và sâu sắc của PN trong những họp mặt như vậy.
(Họa sĩ Trương Vũ, Virginia)
  
Không thể viết gì về cái chết
quá bất ngờ sáng nay
của người bạn hiền lành
tôi yêu quý. tôi đau đớn
tôi lạnh người
lấy chai dầu gió xanh
quẹt vào hai bên màng tang

chảy nước mắt.
(Họa sĩ Đinh Cường,  Virginia)
  
Tôi thích tính cách trầm lặng và chỉ cần nói những điều cần phải nói của Phùng Nguyễn. Khi nói về một vấn đề nhạy cảm, Phùng Nguyễn luôn đứng trên bình diện sự việc mà nhận thức, không chạy theo xu hướng, không ve vuốt lấy lòng; tôi thấy đây là một tính cách chuẩn trong thái độ, tư cách của một nhà văn… Phùng Nguyễn ơi !Trong những câu chuyện trà dư tửu hậu, chúng ta hay nói đến những chuyến đi vào vĩnh cửu mỗi người đều có những chuyến đi khác nhau, nhưng nếu buộc phải ra đi xin được ra đi lặng lẽ và nhẹ nhàng. Biết thế, nhưng sao chuyến đi này mọi người vẫn thấy bàng hoàng, choáng váng vì bất ngờ quá chăng hay vì lòng quý mến nhau chưa được tỏ bày cặn kẽ.
(Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi, Boston)
   
Phùng Nguyễn ơi
xa
mà không cách
lần hồi rủ nhau về chung cuộc
ừ thôi bạn muốn đi trước
ở ngã ba đường một starbucks nào đó
nguyễn xuân hoàng vẫn ngồi chờ
(Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn, Canada)
  
Tôi muốn gửi tới quý vị bài viết XUOI DÒNG KÝ ỨC của Phùng Nguyễn, bởi vì thú thật, buổi tối hôm nay, khi còn đang bàng hoàng về sự ra đi bất ngờ Phùng Nguyễn, Tôi đọc lại bài viết này cũa Phùng Nguyễn mà ứa nước mắt vì thương tưởng và lạnh sống lưng vì đoạn kết bài viết này. Phải chăng Phùng Nguyễn vừa thực hiện lời hẹn với Nguyễn Xuân Hoàng, và họ đang ngồi bên nhau bên ly cà phê  Starbucks?
(Nhà văn Nguyễn Minh Nữu, Virginia)
  
Trưa nay gió mịt mù.
Bay bay những lá vàng cuối thu
Đường vào bệnh viện chênh vênh
Vẫn không tin anh không còn cười nói …
(Nhà thơ Nguyễn Quang, Virginia)


Buổi sáng sớm hôm nay, nghe tiếng gà gáy canh ba từ phía nhà ai rất xa, từ bên kia bờ thành của bãi đáp phi trường Tân Sơn Nhất, tôi chợt thức giấc, mở cái iPad, vào Gmail thấy Phạm Cao Hoàng báo hung tin. Cứ tưởng mình còn trong giấc mơ, phải dụi mắt thật kỹ, những dòng chữ cứ chạy loạng choạng trước mặt. Phùng Nguyễn đã qua đời… Tôi bật khóc nức nở. Vợ tôi không hiểu gì nhưng vẫn ôm lấy vai tôi như vỗ về an ủi.
(Nhà văn Nguyên Minh, Sài Gòn)
  
Anh hẹn cuối năm về Việt Nam. Đà Nẵng
Tôi hẹn sẽ vẽ chân dung anh
Sắp cuối năm rồi anh
Sao anh đi mãi...

Bao giờ mới gặp lại anh
Đôi mắt cười hiền lành
Hay nhìn thẳng vào người đối diện
Ấm áp và phảng phất chút buồn...

Ngủ ngon nhé anh Phùng Nguyễn
Thôi những giấc mơ chữ nghĩa
Thôi những đau nhói trong tim
Thôi những chiều lái xe từ Maryland qua Virginia thăm bạn...

Sao tôi thấy lạnh và bóng đen mênh mông. trời vẫn tối đen chưa sáng
Làm sao thắp một nén nhang...
(Họa sĩ Nguyễn Quang Chon, Đà Nẵng)
  
Khi xe dừng ở cột đèn đỏ, tôi chăm chăm nhìn vào một chiếc lá vẫn còn xanh đang rơi bên lề đừng, chưa chạm đất đã được gió thốc lên,  rồi như bị những giọt nước mưa rơi trúng, nặng nề thêm, đột ngột rớt nhanh xuống đất.Giờ nhớ lại cảnh ấy. Tôi giật mình đánh thót. Xương sống buốt lạnh. Chiếc lá còn xanh ấy là anh sao, Phùng Nguyễn?
Xin thắp một nén nhang tiễn anh về nơi cuối trời….Và cầu nguyện cho linh hồn anh ra đi thanh thản, Phùng Nguyễn ơi!
(Nhà văn Trương Văn Dân, Sài Gòn)

Dẫu biết vô thường là thường
Mà trái tim vẫn như thắt lại
Tôi bàng hoàng ngồi sững
mắt mở lớn mà không thấy gì
hình như có tiếng sét đánh ngang
ở cõi vĩnh hằng Phùng yên giấc nhé
xin tiễn đưa anh bằng một thời kinh

nam mô Vô lượng thọ Như lai!
(Nhà thơ Lữ Quỳnh, San Jose)
  
Thôi trái tim đau treo trên cành lá mỏng
Thôi tháng ngày là ký ức tìm nhau
Người đã đưa. Người đã chờ. Và Người đã đến
(Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, Santa Ana)


phùng đi đâu đi đâu
không thèm mua chiếc vé
chẳng cần ai tiễn đưa
một mình phùng lặng lẽ
phùng đi đâu đi đâu
“rừng và cây” chết đứng
email buồn ngơ ngẩn
bàn phím gõ run tay
(Nhà văn Trần Doãn Nho, Boston)
  
Từ Ô Thước rồi đến Talawas rồi Damau, nhữnng diễn dàn văn học luôn luôn thấy bóng Phùng Nguyễn. Ngày xưa Phùng Nguyễn mang súng thì bây giờ Phùng Nguyễn mang laptop đến mọi nơi mọi chốn. Tôi theo dõi ngườii lữ hành ấy  và cảm phục vô ngần.
(Nhà văn Trần Hoài Thư, New Jersey)
  
Để lại đời bao nhiêu tiếc thương
Bao nhiêu hoài bão của văn chương
Bỏ cô tóc cột tình như mộng
Bỏ lại đời sau chữ nghĩa buồn

Thì thôi, yên nghỉ giấc nghìn thu
Điểm hẹn bên đời chỉ trước sau
Tài hoa yểu mệnh , xưa nay vậy
Chớ để nhân gian thấy bạc đầu!
(Nhà thơ Lãm Thúy, Virginia)

Phùng Nguyễn ơi,

Bạn bè khắp nơi thương tiếc anh là như vậy. Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống  sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng. Thôi, anh đi nhé. Bình yên. Bạn bè sẽ mãi mãi nhớ thương anh.

PHẠM CAO HOÀNG
Virginia, 22.11.2015

Phùng Nguyễn    Phạm Nhuận    Nguyễn Diệu Đoan Trang    Cúc Hoa
Photo by Phạm Cao Hoàng, Virginia, 21.3.2015

Friday, November 15, 2019

1319. TRƯƠNG VŨ Phùng

Chân dung Phùng Nguyễn - Nguyễn Trọng Khôi vẽ


Tôi nghe tiếng Phùng Nguyễn (PN) khá lâu, tuy nhiên chỉ thực sự có giao tình với nhau từ đầu năm 2003. Thời gian đó, tạp chí Hợp Lưu ra chủ đề Yêu với sự tham dự của 27 nhà văn. Trần Vũ nhờ tôi viết Bạt cho chủ đề này. Lúc đó, PN vừa mới nhận chức vụ Chủ Bút của Hợp Lưu, đồng thời đóng góp một truyện ngắn cho chủ đề. Đọc hết 27 sáng tác được chọn đăng, tôi đặc biệt chú ý đến Ca Bin của PN. Tôi đã viết như thế này về truyện ngắn đó:

Ca bin của Phùng Nguyễn được viết với một cấu trúc rất lạ, một phối hợp của tân hình thức và hậu hiện đại. Một bài thơ tiếng Anh với lời chuyển ngữ cố ý làm khác và cả một màn hình điện toán đã được sử dụng thật thành công cho cấu trúc này. Truyện ngắn của Phùng Nguyễn có khả năng mở đầu cho một phong trào viết truyện mới. Ở đây không có thảm kịch. Nó lẫn lộn cuộc đời thực với cuộc đời trong mơ, đuổi bắt lẫn nhau, và người đọc khó phân biệt được cái mơ và cái thực. Đó là cái đẹp tuyệt vời của một tình yêu tự nhiên và rộng mở, không ràng buộc, không tự nhốt mình lại như trong một ca bin.

PN chỉ phụ trách Chủ Bút Hợp Lưu trong một thời gian ngắn. Từ đó, tôi không có nhiều cơ hội liên hệ với PN nữa. Thỉnh thoảng có gặp nhau mỗi khi về thăm California, hay liên lạc với nhau qua email về một số sinh hoạt văn học hay về đời sống của một số bạn văn. Không trao đổi với nhau nhiều. PN rất thâm trầm, ít nói, hầu như chỉ nói những gì cần thiết. Tuy nhiên, theo dõi bài vở trên các tạp chí văn học, giấy hay mạng, hay qua những câu chuyện với bạn bè, tôi biết được khá rõ về những đóng góp của PN cho văn học Việt Nam. Đặc biệt, đóng góp của PN vào nổ lực sáng lập tạp chí mạng Da Màu. Những ấn tượng tôi có về PN kể từ lúc tôi viết những dòng đầu tiên sau khi đọc truyện ngắn Ca Bin, càng rõ nét.

Mấy năm sau này, khi Quỳnh Loan nhận công việc mới ở Maryland, vợ chồng dời về đây, chúng tôi mới gặp nhau khá thường xuyên, hiểu nhau hơn, và thân nhau hơn. Nếu không có việc đi xa, PN có mặt hầu hết trong những họp mặt với bạn bè trong sinh hoạt văn học nghệ thuật. Chúng tôi chia sẻ với nhau những ưu tư về văn học Việt Nam, trong lẫn ngoài nước. Chia sẻ với nhau về những đóng góp cần có của người cầm bút, của người làm nghệ thuật, vào những sinh hoạt liên hệ đến sáng tác và phẩm chất của tác phẩm. Họp mặt bạn bè thường bao gồm những nhận định, những bàn thảo, hay những tranh cãi về văn chương. Chẵng hạn, tranh cãi về ảnh hưởng của Gabriel Garcia Marquez trong một số tác phẩm nổi tiếng của văn học Việt Nam hiện nay. Rất khó quên cách diễn đạt trầm tĩnh và sâu sắc của PN trong những họp mặt như vậy.

Khoảng cuối tháng 10 vừa qua, nhân có các bạn thuộc nhóm chủ trương tạp chí Quán Văn ở Việt Nam, như Nguyên Minh, vợ chồng Trương Văn Dân, Lữ Kiều, Đoàn Văn Khánh, cùng một số nhà văn, nhà thơ từ Boston và San Jose về thăm vùng DC, chúng tôi tổ chức một cuộc họp mặt, khá đông, rất vui và thân tình. Hôm đó, có cả người bạn thân của tôi, Nguyễn Đình Vinh. Vinh cho biết rất cãm kích về đóng góp của PN trên blog "Rừng & Cây" trên VOA và mong có dịp chuyện trò lâu với PN. Tôi hứa sẽ mời cả hai đến nhà chơi một ngày nào đó rất gần. Ngày đó không bao giờ đến!

Xế trưa ngày Thứ Ba, 17 tháng 11 năm 2015, tôi nhận được báo tin của Nguyễn Quang và Đinh Cường cho biết PN đã qua đời, vẫn còn nằm trong bệnh viện. Tôi bàng hoàng, ngỡ ngàng. Tôi định sau khi đón thằng cháu ngoại ở trường về sẽ chạy ngay vào bệnh viện thì nhận được điện thoại của Đinh Từ Bích Thúy. Thúy cho biết bệnh viện chuẩn bị đưa PN xuống nhà quàng, không ai vào thăm được. Xót xa! Không nói được lời cuối với bạn mình khi còn nằm trên giường bệnh. Buổi gặp gỡ với đông đảo bạn bè cách đây ba tuần là buổi gặp gỡ sau cùng với PN.

Sự ra đi của PN quá bất ngờ với mọi người. Tuy nhiên, trong con người lặng lẽ, tế nhị, sâu sắc đó dường như có một linh cảm nào. Như Nguyễn Minh Nữu đã khám phá từ một bài viết của PN, Xuôi Dòng Ký Ức, viết nhân ngày giỗ đầu của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (NXH). Trong bài, PN ghi lại hình ảnh NXH tại một quán cà phê trong một gặp gỡ năm nào. Rồi, liên tưởng đến một gặp gỡ với NXH trong tương lai. "... Ở đó, ông đặt mua không phải một mà hai ly cà phê, mang đến chiếc bàn nhỏ ở một góc quán rồi bình thản ngồi xuống, không hề bồn chồn, chờ đợi. Bởi vì tôi sẽ đến, như đã hứa. Tôi nhất định sẽ đến, không thể nào khác đi được." Và, khi tôi báo tin buồn cho Nguyễn Đình Vinh, Vinh xúc động vô cùng, rồi hỏi tôi có biết bài viết sau cùng của PN trên VOA tựa đề là gì không. Tựa đề của bài viết là Mệnh Trời.

Mệnh Trời! Đành vậy thôi. Không thể nào khác đi được.
  
TRƯƠNG VŨ
Maryland, tháng 11 năm 2015

Phùng Nguyễn (hàng đứng, thứ tư từ trái) và nhóm thân hữu miền đông, 20.9.2015

1318. Tranh TRƯƠNG VŨ Phác thảo chân dung Phùng Nguyễn Sơn dầu trên bố, 12” x 16”, thực hiện 20.11.2015.

Tranh
TRƯƠNG VŨ

Phác thảo chân dung Phùng Nguyễn
Sơn dầu trên bố, 12” x 16”, thực hiện 20.11.2015.

Thursday, November 14, 2019

1317. SUÝT NỮA THÌ TÔI ĐÃ GỌI TÊN EM (I ALMOST CALLED YOUR NAME) - Sáng tác và trình bày: FREDDY FENDER



SUÝT NỮA THÌ
TÔI ĐÃ GỌI TÊN EM
I ALMOST CALLED YOUR NAME
Sáng tác và trình bày:
FREDDY FENDER

Bài hát này do Freddy Fender (ca nhạc sĩ người Mỹ gốc Mexico, 1939-2006) sáng tác và trình bày. Trong bài hát này, Freddy Fender kể lại câu chuyện đi khiêu vũ với người yêu, hôn cô ấy, nhưng suýt nữa thì gọi tên một người yêu cũ. Anh  này quả là bợm thật. Dù sao thì vẫn còn may cho Fender vì suýt thôi, chưa kịp gọi. Nếu như Fender gọi rồi thì bài hát này đã không ra đời.

Lời của bài hát
I ALMOST CALLED YOUR NAME
Freddy Fender

We were dancing
When she asked
Just like you used to
She touched my hand
And held me
Just like you used to

And so close, to my lips
The words came, that I almost
I almost called your name

Yes I almost called
I almost called your name
In so many way's
You are both the same
The only difference, in the two
Is that I still love you
Yes I kiss't her, but
I almost called your name

Yes I kiss't her, but
I almost called your name

Bấm vào ảnh dưới đây để nghe
FREDDY FENDER trình bày ca khúc 
I ALMOST CALLED YOUR NAME




1316. DUYÊN Chiếc lá tre xanh

Trong ảnh: DUYÊN - Photo by Phạm Cao Hoàng, Vienna (VA), 17.10.2017


Trong một chuyến đi ngắm lá vàng vùng Up North, Michigan, chúng tôi ghé qua một làng du lịch nhỏ ven hồ, dưới chân Sleeping Bear Dunes uống cà phê, cho T nghỉ tay lái. Bên kia đường của quán cà phê là một tiệm sách nhỏ, ngộ nghĩnh, lạ. Trên kệ bày những quyển sách cũ giá trị và những best sellers đương thời (do chủ nhân chọn lựa). Một thích thú lớn khi tôi chợt thấy những bookmarks 🔖 được tạo hình từ những tấm ảnh nghệ thuật rất đẹp. Đem tạo hóa lồng vào chiếc kẹp sách nhỏ xíu là cả một nghệ thuật sáng tạo của nhiếp ảnh cho những người yêu quý sách và nghệ thuật.

Tiệm sách là một ngôi nhà nhỏ trong làng với ba góc là ba cửa sổ lớn, thiên nhiên như hòa lẫn với những món bày biện trong cửa hàng rất hài hòa, sự lựa chọn công phu, cho khách một cảm tưởng rất tự do phóng khoáng và rộng mở…

Chợt ngước mắt nhìn ra vườn, một bụi tre nhỏ trồng cạnh lối đi. xanh rì…  tôi bỏ vội quyển sách đang đọc bước ra ngoài, ngạc nhiên nhìn ngắm bụi tre (ở xứ lạnh sao trồng được tre ha?). Đúng là tre, loại tre rất ngộ, lá xanh thật nhỏ, ríu rít sát cạnh nhau, xào xạc trong gió chiều từ mặt hồ thổi tới, những hạt cát cuộn bay nhẹ dưới chân, tôi thích thú và hạnh phúc. Không cầm được lòng, bứt vội vài chiếc lá, xếp trong tay. Tiếng T cằn nhằn: sao em bứt lá của người ta? Trở vào tiệm trình cô chủ mấy chiếc lá trên tay, tôi nói với cô về cây tre: dấu hiệu quê hương tôi đó. Đến lượt cô thắc mắc: sao cô lại cần giữ chiếc lá tre? A! tôi hay làm bookmarks, để tặng bạn. Bạn tôi, là writers, là poets, là những người  giống như cô đó, who like to do what they love best! … Những chiếc lá này có lẽ sẽ bay đi thật xa… nhiều nơi trên nước Mỹ, đến cả Âu Châu, rồi về đến Việt Nam… Cô cười:

“Please help yourself for more…
Will you come back with your bookmarks, next year?”

Cười vui theo chân T ra xe, tôi ép vội mấy chiếc lá vào quyển sách, đem theo đọc trong chuyến đi. Khi về nhà nhiều việc quá, nào là dọn dẹp vườn chuẩn bị mùa Đông, rồi có bạn đến thăm… thêm những chuyến đi ngắn, đi hoài… quyển sách ôm những chiếc lá tre xanh, nằm chơ vơ trong phòng khách.

Tin nhà thơ Du Tử Lê mất khi chúng tôi đang lang thang cùng bạn cũ, bên biển hồ, cạnh những rừng cây lá chưa vàng đủ, của một chớm Thu, gió lành lạnh nhẹ, nắng trong veo… có người thi sĩ mỏi… xếp đôi giầy vào một góc thân quen, tìm giấc ngủ ngàn thu, trong tiếng nô đùa trẻ thơ của cháu, đếm đủ tuổi đời cho nhiêu đó tác phẩm, rồi đi…

những bài thơ bay rợp trời… thay lá thu. bóng ai vừa mất hút…

Xem youtube của Orchid, đọc bài cô viết về cha, rất cảm động. Tôi tin cô cũng là một tài năng trẻ, thế hệ tiếp nối đã được hấp thụ những tinh anh tài hoa từ bố mẹ, như Chinh, như Giang của họa sĩ Đinh Cường và chị TN.

Đọc bài thơ:

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển *
có hai câu:

bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì *

Tôi chợt nhớ những lá tre bỏ quên trong quyển sách, còn nằm yên trong phòng khách. Dường như có một sắp đặt nào đó rất thi vị, vì chiếc lá tôi mới ép vừa ‘đúng tuổi’** cho một cái gài sách tuyệt vời…

những chiếc lá như một nén hương tiễn đưa người thi sĩ…

duyên
* thơ Du Tử Lê
** ‘đúng tuổi’: lá được ép vừa tới, còn giữ mầu nguyên thủy.


Bookmarks do Duyên tạo ra từ những chiếc lá tre đề cập trong bài viết này