Thursday, February 21, 2019

1005. Thơ LÊ PHƯƠNG NGUYWN6 Mùa mưa của em

Mưa đêm Sài Gòn - Ảnh: Google image


Mưa đã đến từ muôn trùng của biển
Rừng xa khơi lộng gió cuộn mưa về
Mỗi giọt nhỏ, một giọt đời cống hiến
Của đất trời xuân sắc góp đam mê ...
                 
Sài Gòn hỡi ! Mưa về như sớm quá
Bầu trời đen quen thuộc những ngày xưa
Cây bên đường rưng rưng từng giọt lá
Áo em chiều lốm đốm những hoa mưa …

Trên đường phố giọt dài như ánh sáng;
Hai mái đầu thưa quá cánh tay che
Đêm cúi xuống từng chùm hoa lãng mạn
Mùi hoa thơm hương tóc rối mưa nhòe ...

Chiếc thuyền nhỏ neo chờ mưa hay nắng ?
Bến sông này ghé lại để ra đi ...
Cho em gửi mùa vui trong khoang vắng
Đến bao người thân thiết đã chia ly ...

Mưa trải xuống lớp bụi trời thanh sạch 
Và bụi đời lớp lớp cuốn trôi nhanh
Rất vô tình cây lá trở màu xanh 
Hoa sẽ nở và lòng em tờ giấy mới ...

LÊ PHƯƠNG NGUYÊN

Wednesday, February 20, 2019

1004. Thơ ĐINH TRƯỜNG CHINH Đi Cày Về Tạt Ngang Thăm Mẹ Rằm Tháng Giêng


đinh trường chinh

ĐI CÀY VỀ
TẠT NGANG THĂM MẸ
RẰM THÁNG GIÊNG

 
“người thiếu phụ năm xưa”, minh họa đinh trường chinh 


chiều ghé về thăm mẹ
qua hàng cây liêu xiêu
mẹ ngồi trong bóng tối
thở những ngày quạnh hiu

-ai đó ?
      - con về đây
ngồi sửng im ngày lạnh
hơ tay bếp lửa chiều
phơi cho hồn ráo tạnh

hồn ráo tạnh bao giờ
lòng ai không là tết
tóc mẹ giờ bạc phơ
đếm ngày qua không hết

trăng vừa đầy cho đêm
mẹ là rằm tịnh lặng
con mãi khuyết một đời
đời chưa dài 
đã ngắn .

đtc
19.2.2019



Tuesday, February 19, 2019

1003. Tranh TRƯƠNG VŨ Gokayama Trong Cách Nhìn Biến Đổi: sơn dầu trên bố, 36" x 48", thực hiện nàm 2009.


Tranh
TRƯƠNG VŨ

Nhân xem video về ngôi làng Gokayama ở Nhật trên Trang Văn Học Nghệ Thuật Phạm Cao Hoàng, tôi nghĩ đến một bức tranh lớn đã vẽ về ngôi làng này năm 2009, sau một chuyến đi Nhật. Hình ảnh ngôi làng cũng như đời sống thanh tao tuyệt đỉnh của dân làng gây một cảm kích và xúc động lớn cho tôi. Tuy nhiên, khi vẽ bức tranh đó, tôi luôn thay đổi. Tôi muốn sống được trong ngôi làng đó, nhưng không thể sống được như những người Nhật tuyệt vời này. Tôi biến đổi ngôi làng theo cách nhìn của tôi. Tôi cho trồng bông tulips thật nhiều, cho đất đai sần sùi hơn, cho màu mè ấm áp hơn,.. Dĩ nhiên, nó bớt đi cái vi tế, cái thanh lịch cao độ của người Nhật ở đó, và nếu họ thấy bức tranh này chắc họ không vui. Tôi vẫn xin gởi đến các bạn bức tranh chỉ như một chia sẻ tình cảm của một anh họa sĩ lúc đó chỉ mới vào nghề.

TRƯƠNG VŨ

Gokayama Trong Cách Nhìn Biến Đổi: sơn dầu trên bố, 36" x 48", 
thực hiện nàm 2009.

1002. Gokayama, the snowy Japanese Village

Gokayama,
the snowy Japanese Village

Bấm vào ảnh dưới đây để xem (Video 27 phút):

Monday, February 18, 2019

1001. DẠ TÂM KHÚC: Thơ Thanh Tâm Tuyền - Phạm Đình Chương phổ nhạc - Tiếng hát Duy Trác



Thơ Thanh Tâm Tuyền
Phạm Đình Chương phổ nhạc

DẠ TÂM KHÚC
Tiếng hát Duy Trác
Thực hiện PPS: Trương T. Hùng

Bấm vào ảnh dưới đây để nghe
Duy Trác trình bày ca khúc Dạ Tâm Khúc

Chân dung Mai Hoa, sơn dầu trên giấy, 20” x 30”, 
dinhcuong, 1983



Sunday, February 17, 2019

1000. ĐINH CƯỜNG (1939-2016) Chín bài thơ cho Nguyễn Tường Giang

Rừng Scibilia mùa thu, photo by Phạm Cao Hoàng, 4 November 2018


ĐẦU NĂM
RONG CHƠI VỚI GIANG

Rong chơi với Giang (*)
một ngày mưa mù
hàng cây ướt sủng
gợn buồn khói sông

một ngày đầu đông
như là mưa xuân
nhắc lại quê cũ
một bờ đê xưa

Cẩm Giàng quê nội
về lại buồn không
phố phường xưa cổ
nao nao trong lòng

một thời trẻ dại
bốn mươi năm xa
tìm lại quả trám
bóng hoàng lan xưa

xác hoa gạo đỏ
lung linh chiều mưa
đêm trăng hoa sửa
bên ai bây giờ

bên ai Hồ Tây
mái nhà xưa cổ
mái nhà mẹ Lê
theo giòng ,nhớ bố

Trở lại New York
tàu đêm qua nhanh
người đàn ông buồn
sờ lên tóc bạc

rong chơi với Giang
một ngày mưa suốt
trầm mình góc quen
ném màu lên toile

Một màu xám nhớ .

Virginia ,January 1, 1996

[*] Nguyễn Tường Giang ,con trai út nhà văn Thạch Lam.


NHƯ NGUYỄN TƯỜNG GIANG
TRONG KHÓI HỒ BAY

Gió đùa gió đùa đầu ngọn lá
Mặt trời yên trên sóng hồ đưa
( Nguyễn Tường Giang )

Nắng sáng ban mai rừng trở dậy
vương hơi sương đọng ở trên cành
muôn chim vang hót như trò chuyện
qua rồi băng giá một mùa đông

qua rồi những ngày mang áo lạnh
mặc hai ba lớp nặng thêm người
qua rồi những vầng mây xám phủ
mặt trời ôi mặt trời  lên tươi

và Giang gọi hỏi có sang Cali chơi
có mấy ngày hội thảo Tự Lực Văn Đoàn
tôi nói để xem ra sao đã
nếu đi thì sẽ đi cùng Giang

rất mê Thạch Lam dưới bóng hoàng lan [1]
ngày nay được gặp Nguyễn Tường Giang
như gặp lại một dáng hình tôi yêu quý
tôi có vẽ chân dung nhà văn tuyệt mỹ

Nhà mẹ Lê, nhớ phố chợ Đoàn Thôn
cũng có những ngày nắng ấm trong năm
dù những người rất nghèo đi kéo xe, vớt tép
văn Thạch Lam rất đẹp…

như Nguyễn Tường Giang trên Tập San Văn Chương [2]
như Nguyễn Tường Giang trong Khói Hồ Bay …

Virginia, June 5, 2013

[1] Thạch Lam tên Nguyễn Tường Lân ( 1910 -1942 ) nhà văn nổi tiếng thuộc nhóm Tự Lực Văn Đoàn, em ruột của Nhất Linh , Hoàng Đạo.
[2] Nguyễn Tường Giang sinh năm 1942 tại Hà Nội, con út nhà văn Thạch Lam, tốt nghiệp Đại Học Y Khoa Sài Gòn 1968. Sau 1975, hành nghề Y khoa tại Mỹ, đã về hưu. Cùng một số bạn hữu chủ trương Tập San Văn Chương, Sài Gòn 1973.. Tác phẩm xuất bản : Khói Hồ Bay, Thơ và Văn ,
xb Thạch Ngữ 2012.

KHÓI HỒ BAY, tuyển tập thơ văn Nguyễn Tường Giang, 
nxb Thạch Ngữ, 2012

Tập san Văn Chương ở Sài Gòn trước 1975,
Nguyễn Tường Giang trong nhóm chủ biên


NGÀY TRỜI MƯA MÙ MÙ.
GẶP BẠN KỂ CHUYỆN CÁI ẤM ĐẤT

Sáng chủ nhật trời mưa mù mù. tuyết đông trắng xóa
gặp Nguyễn Tường Giang ở Phở Xe Lửa
cùng đi với Nguyễn Mạnh Hùng
tôi nói với Giang. 3 giờ khuya đêm qua tôi
thức dậy. đọc Cái ấm đất và bộ chén trà
Nguyễn Tuân tặng Thạch Lam
trên Xuân Người Việt hay quá. lời văn đẹp quá
Giang nói cũng nhờ Nguyễn Tường Thiết
nhắc mới nhớ. và Thiết nói viết bài
về bộ ấm trà nhiều kỷ niệm đó e hay

và Nguyễn Tường Giang đã viết. rất kỹ. xem lại nhiều tư liệu
yêu biết mấy cái ấm Thế Đức màu gan gà. chập chùng tình bạn quý
như được nhìn thấy căn nhà tranh vách đất
nằm bên cạnh Hồ Tây, một bụi tre khẽ lay động
những cành liễu rũ xuống lấp lánh lá còn ướt sương .

Căn nhà Thạch Lam đã ở đã viết đã ra đi. ba mươi hai tuổi [1]
ba ngày sau Nguyễn Tường Giang người con trai út ra đời
Sau khi cha tôi mất, mẹ tôi chỉ nán ở lại căn nhà cây liễu
cạnh Hồ Tây đôi ba tháng, bà tôi vì thấy cảnh nheo nhóc
của ba đứa cháu nội, cho người đón chúng tôi về trại Cẩm Giàng

Cẩm Giàng cái tên thật đẹp như gắn liền với giòng họ Nguyễn Tường
Trong ký ức xa thẳm nhất của tôi về trại Cẩm Giàng là cái hàng hiên rộng
và dài có rặng hoa ti-gôn rũ xuống và tiếng còi xe lửa rúc lên trong đêm khuya... [2]
đẹp sao một thời Hà Nội Ba Mươi Sáu Phố Phường. Giang đã về đã nhớ :

Chiều, mưa bụi đã bay
à ơi cơn gió ẩm ngày
sao lòng con ấm những ngày năm xưa [3]

Tôi đọc đi đọc lại. như thấy ấm lên một màu nâu xưa cũ. bức tĩnh vật rồi sẽ vẽ…

Virginia, Jan. 5, 2014

[1] Thạch Lam, tên thật Nguyễn Tường Lân, sinh ngày 7 tháng 7 năm 1910  tại Ấp Thái Hà - Hà Nội, mất ngày 27 tháng 6 năm 1942 tại Yên Phụ - Hà Nội.
[2]  Huyện Cẩm Giàng (bây giờ là thị trấn) nằm trên con đường sắt Hà Nội - Hải Phòng thuộc tỉnh Hải Dương.
( Nguyễn Tường Thiết - Nhất Linh Cha Tôi , Văn Mới xuất bản 2006, trang 170 )
Những chữ in xiên khác: trong bài viết của Nguyễn Tường Giang trên Xuân Người Việt 2014
[3] Khi Qua Phà Bính , thơ Nguyễn Tường Giang - Khói Hồ Bay, Thạch Ngữ xb 2012, trang 135.

Chân dung Thạch Lamsơn dầu trên carton 30 x 40 in, dinhcuong,  2004


TRƯA TRÊN PHỐ GEORGETOWN
CÙNG NGUYỄN TƯỜNG GIANG
VÀ NGUYỄN MẠNH HÙNG

Trưa lang thang cùng nhau
trên phố Georgetown
Giang nói cần gì đi Paris
ở đây cũng café espresso
quán bên đường hàng cây
mùa đông màu trời xám

màu xám Paris nhìn từ
Sacré-Cœur xuống
thành phố mù sương có
tiếng kèn đồng rất buồn
của người hát dạo và đàn
chim bồ câu vây quanh …

những con hẻm quá hẹp
làm nhớ Hội An, Giang
lại nói sắp về Cẩm Giàng
và Hùng nhắc Lá Diêu Bông
Hoàng Cầm .Từ thuở ấy
Em cầm chiếc Lá đi đầu non
cuối bể. Gió quê vi vút gọi
Diêu Bông hời...ới Diêu Bông

chỉ có chút buổi trưa
trên phố Georgetown mà nhớ
Paris nhớ Hà Nội
ngoài trời đang tuyết xuống
những người bạn không còn trẻ

thấy đời mình là những quán không ...[*]

Virginia, Feb. 9, 2014

[*] Trịnh Công Sơn


LẠI MỘT NGÀY MƯA
RONG CHƠI VỚI GIANG

lần nào giang đến rủ đi chơi cũng mưa
mười năm trước đây nhớ có làm bài thơ
rong chơi với giang một ngày mưa suốt
thời giang còn lên về new york dạy học [1]

nay bạn nghỉ hưu. đóng cửa phòng mạch
đã hai năm nay. thảnh thơi rong chơi hơn
đi ăn trưa cùng nhau ở cafe rio. món ăn mễ
xong lại qua starbucks ngồi. trời mưa mù

trò chuyện cùng nhau. có thêm hưng phấn
viết, giang nói đang đọc lại nhiều sách sử
khi chuẩn bị viết một bài về hai dòng họ
nguyễn tường.nguyễn khoa. liên hệ nhau 

như vừa rồi ghé huế bên họ nguyễn khoa
ra tiếp. đưa đi thăm lăng mộ trên phía chùa
từ hiếu. giang nói chùa từ hiếu cảnh quá đẹp 
rừng thông xanh. cổng tam quan. hồ sen …

thì ra bên phía nhất linh. hoàng đạo. thạch lam
vốn nguyễn tường nhưng đời ông cố lấy vợ
huế dòng nguyễn khoa. nên bây giờ muốn
viết lại một bài có liên quan hai dòng họ

lại một  ngày mưa. ngồi nghe giang kể lịch sử

Virginia, April 29, 2014

Chân dung Nguyễn Tường Giang, dinhcuong, 29.4.2014


CHIỀU THỨ BẢY CÙNG
NGUYỄN TƯỜNG GIANG GHÉ THĂM DUY LAM
VÀ NGỒI CÙNG PHẠM CAO HOÀNG

Rong chơi với Giang
lại chiều mưa suốt
mười năm rồi sao
nhớ một ngày mưa

Giang về New York
chuyến tàu đêm khuya
chiều nay lại mưa
ghé thăm Duy Lam

cùng Phạm Cao Hoàng
ngồi trong quán mới
vùng Chantilly
mưa hoài không dứt

rong chơi với Giang
lại gặp chiều mưa
ghé thăm được bạn
là vui vô cùng ...

Virginia, Aug 23, 2014

Nguyễn Tường Giang – Đinh Cường
Photo by Phạm Cao Hoàng, Chantilly, August 23, 2014


NHỚ MỘT ÔNG TƯỚNG
TÔI NGƯỠNG MỘ

Tôi nhớ căn nhà
đi xuống mấy bậc cấp
phía sau
những khung cửa kính lớn
xuống mấy bậc cấp nữa
ra tới vùng  hồ rộng
có chiếc thuyền neo

nhớ trưa năm nào
người bạn mời đi thuyền chơi
tôi đứng cạnh ông tướng
ông tướng sao hiền vậy
uống cùng tôi ly rượu mạnh
ông phà thêm vài hơi thuốc

ông tướng một thời
ngoài vùng tôi ở
một thời khét tiếng đạn bom
cổ thành Quảng Trị
Huế mùa xuân Mậu Thân …

sao nay ông không nói lời gì
về chiến tranh
nhắc lại thời binh lửa
ông đứng nhìn mặt hồ tư lự

ông có giữ bức tranh sơn dầu tôi vẽ
qua đồi cát La Vang
với thiếu nữ và chiếc khăn
màu cát đỏ. bờm ngựa hồng
nay treo nơi vách lò suởi
nhà anh chị Nguyễn Tường Giang  

đêm nay cùng Nguyễn Tường Giang
và Nguyễn Tường Thiết
đi ăn cơm tối với nhau về
sao trên đường đêm
tôi nhớ ông tướng
tro rải trên đèo Hải Vân
ông tướng tôi luôn  ngưỡng mộ
và khâm phục. một con người nhân ái  .

Virginia, November 23, 2014


NỬA KHUYA THỨC DẬY NHỚ BẠN

gởi Nguyễn Tường Giang,

Nửa khuya vẫn thức dậy
gõ ấy hàng gởi  Giang
khi chiều Giang gọi phone
rủ đi uống cà phê, trả lời
còn nằm mệt. Giang
nói thứ ba mà còn mệt…

sáng nay đi lấy máu
thứ sáu đi chemo .
cứ vào ra bệnh viện
nên đêm khuya tỉnh dậy
thường ghi một điều gì

sẵn viết, màu bên cạnh
nguệch ngoạc cho vui thêm
bù lại lúc mệt lả. chỉ nhìn
rừng. gió qua. chỉ nghe còi tàu hụ …

nửa khuya vừa thức dậy
nhớ Giang tóc bạc trắng
nhớ Giang lâu lắm rồi
chưa lại ngồi bên nhau

cũng như Phạm Cao Hoàng. vẽ
Hồ Cầm Xanh  nhớ bạn
tôi vẽ Giang ở cà phê
lâu rồi đem ra xem lại

Giữa khuya. gần ba giờ sáng .

Virginia, July 16, 2015


LÂU LẮM MỚI TRỞ LẠI
CAFÉ MONMARTRE

Reston trưa nắng. hồ phun nước
vòm nhà che. kiến trúc Âu Châu
ba người bạn. lâu trở lại nơi này
nhắc những lần ghé qua thuở nọ

tôi đã có lần bày tranh ở đó
vừa tìm ra cái thiệp mời. vẽ
Dao Ánh thời còn ở Maryland
mấy nét ghi Nguyễn Tường Giang

mấy nét ghi làm nhớ Place du Tertre
trên đồi Monmartre - Paris. cũng
lâu rồi chưa trở lại. lần gần đây
cùng đi với nhà tạo hình Lê Tài Điển

vẫn vậy thôi. tuổi già hay gợi nhớ
nhìn đâu đâu cũng thấy mây khói quê nhà  [*]
trưa Reston ghé lại rất vui
trưa Reston ngồi ở bàn ngoài gió mát …

Virginia, July  26, 2015

[*] Tựa một tâp thơ của Phạm Cao Hoàng

Nguyễn Tường Giang  , dinhcuong, mấy nét trên đốm café Monmartre