Thursday, September 20, 2018

783. THƯ MỜI THAM DỰ BUỔI RA MẮT QUÁN VĂN 58


782. SHIN LIM Sinh năm 1992 ảo thuật gia người Mỹ gốc Canada Quán quân America’s Got Talent





SHIN LIM

Sinh năm 1992,  ảo thuật gia người Mỹ gốc Canada
Quán quân
America’s Got Talent 
2018
Bấm vào ảnh dưới đây để xem:




Wednesday, September 19, 2018

781. THƯƠNG TÌNH THẮM THIẾT Truyện ngắn mới nhất của HỒ ĐÌNH NGHIÊM



Nguyễn Văn Tình uống hết tách cà phê tự pha chế. Trời sang mùa, ngoài ô cửa, nhợt nhạt thứ bình minh chưa thực sự thức giấc, ngái ngủ dán vào vuông kính mờ chút màu bẩn, lấm lem. Nếu có nuôi gà, không chắc Tình sẽ nghe ra tiếng gáy. Nếu gà gật hiểu được ngôn ngữ của loài gia cầm, thế nào cũng vọng tiếng Trống phân trần cùng Mái: Mẹ con bây cứ ngủ yên, còn sớm quá mà, đừng bắt bố phải gân cổ lên gáy trái quy định. Tình bắt đầu thay áo quần, nhớ mơ hồ một câu văn: Con gà cứ tưởng tiếng gáy của mình làm nên bình minh. Tình ngồi xuống chiếc ghế thấp để mang vớ tròng chân vào đôi giày đặt gần cửa. Không phải vô cớ mà trí óc Tình nhốt chật hình ảnh gà. Huỳnh Thị Thương, vợ Tình, đã từng băn khoăn: Mình nên nấu món gì để mời khách, hả ông? Hội ý một hồi, trong thực đơn ba món ăn chơi có lọt vào món phở. Phở gà. Là người quen cơm nhà quà vợ, Nguyễn Văn Tình như con gà trống ưỡn ngực, đập cánh: Ai chẳng biết chứ bà Thương, vợ tôi mà nấu phở gà thì ngon cho nhức nách! Đó không hẳn là thương vợ, sợ vợ hoặc nịnh vợ; khách từng đến ăn và khách từng xuýt xoa, bảo chứng 100% chuyện ấy là cả một sự thật. Có ông bảo sau khi liếm mép, lau miệng mỡ: Tôi mà dò trúng vé số thì tức khắc sẽ mở ngay một nhà hàng thật bề thế, xong cái rinh bà Thương này về làm sếp bếp, ông Tình có vui lòng cho phép không nè? Địa phương mình cư ngụ chả có quán nào khả dĩ ngó được đặng làm nơi sum vầy chào đón khách phương xa cả. Phải cho chúng hiểu là địa linh này có lắm vì sao chưa tiện lộ hình. Ăn nói bổ bã? Cũng không hẳn. Bạn bè ông Tình ai nấy đều nhiễm bệnh chém gió đấy thôi. Hơi bị vô tư. Thảy một duột miệng hùm mà gan sứa! Sao Mai sao Hôm sao Bắc Đẩu cứ thế mà lu câm, chưa tiện xuất đầu lộ diện nhấp nha nhấp nháy, cứ đêm dài lắm mộng thường hằng.

Khoác thêm chiếc áo ấm cụt tay, chụp lên đầu cái nón nỉ, rồi thì Tình mở cửa đi ra. Trước, Tình còn siêng năng xuống trung bình tấn trên bãi cỏ, chân dang rộng bằng vai, hít hơi sâu, tích tụ ở huyệt đan điền rồi thở ra khi vung tay khởi động bài quyền Cực Lạc mà theo sách vở cho biết rằng chăm luyện bí kíp nọ không bổ bề ngang cũng mạnh cho bề dọc. Nhưng lóng rày Tình oải, tối lửa tắt đèn gia công việc thương yêu vợ thì liền bị chê bai: Sức ông càng ngày càng xuống, ba phần hoả hầu cũng không đạt tới, điệu này ông xúi tôi mang bệnh lãnh cảm mất. Nôm na là phở gà mà nhạt như nước luộc ốc! Chữ nghĩa rõ là con dao hai lưỡi. Cực Lạc quyền mà hổng phải quyền lạc cực, tập cho cố xá để khi lâm trận bị bạn tình ba phần cười mũi bảy phần chê bai. Bạn tình nói: Liệu cơm gắp mắm, sức mọn đừng vác nặng, biết người biết ta như thế mới tránh được tình huống mau nóng chóng nguội rất dễ bị kiểm thảo và tuột xích giữa đường cũng rất dễ bị phê bình.

Không múa quyền thì có thứ khác sẵn lòng chờ Tình mó tay. Lao động không vinh quang thức này thì quang vinh thức khác, ấy là chẳng bị một nửa của mình mắng: Người gì nhác có troi! Không phụ tôi nhặt rau rửa bát thì cũng nên ngứa con mắt mà bê rác ra đổ ngoài lộ, cầm chổi đi một vòng thế nào cũng quét nhà ra rác. Cái vật mà Tình đang nắm lấy chẳng ra hình thể một cái chổi, không nốt là nguyên bản cái cào. Tình nhớ đó là món quà của thằng con mua cho, rinh về từ Costco wholesale hôm Father’s day đi kèm với cái xẻng xúc tuyết. Công dụng của vật dị hợm ấy là để gom tụ, dồn cục lại một đám lá rụng xớn xác lặt lìa trên bãi cỏ xanh. Trư Bát Giới thấy thứ vũ khí nọ hẳn phải khóc ròng. Thì cũng phải thôi, thứ gì ra thứ nấy. Lược dùng để chải tóc cho mượt thẳng mà cái cào được kiểu thức hoá này thì rất mực lợi hại để chải lá vàng rơi, sạch bong, nhậm lẹ, đỡ tốn sức. Khi trao quà, thằng con không quên thuyết minh: Con xem quảng cáo trên TV rồi, bố ạ. Và chúng xác quyết là thọ được tới 5 năm, nói sai thì hoàn tiền lui cho khổ chủ.

Khổ chủ Tình đi “loanh quanh cho đời mỏi mệt” trên vuông đất hình như chỉ dành cho nai vàng ngơ ngác dẫm lá vàng rơi. Xào xạc từng nhát, từng nhát. Chim chóc chưa bay ngang, chỉ có một bà béo người hì hục chạy bộ ngoài lộ vắng với bạn đồng hành là một chú chó mang bộ dạng có thể xả thân chết sống nhằm bảo vệ chủ kinh qua hiểm nguy mà không rụng một sợi lông. Bà Thương, vợ của Tình từng rỉ tai cho hay: Bà này tên Nancy nhà ở cuối đường, số sướng suốt ngày rảnh rang vì có ông chồng lao động cần cù một nắng hai sương o bế nuôi bả mệt nghỉ, được voi rồi có đòi tiên ổng cũng không ke. Báo cáo cụ thể xong, vợ Tình thở dài đánh sượt: Haizz! Khi nào thấy buồn, cứ thở dài thì tự khắc sẽ vơi bớt chút gì, nhưng cách thở của vợ Tình chừng như mang nhiều ẩn ngôn. Tình nghe, cũng đành thở hắt ra cho kinh mạch điều hoà. Chạy trời không khỏi nắng hoặc đố mày cãi được ý trời. Một hôm lưới trời lồng lộng phán quyết: Bắt ở nhà phải ở nhà, loay hoay không được chẳng thà ở không. Ở không đâu phải chạy rông, ra vô đụng mặt vợ tông cái rầm. Mang nồi đổ nước mà hầm, bỏ đi bộ mặt lầm bầm ai nghe?

Bãi cỏ gọn sạch như một đầu tóc vừa qua hớt gội sấy nhuộm khi mặt trời bắt đầu gửi xuống chút le lói long lanh trên sương đọng sẽ tan. Nguyễn Văn Tình chống cây nhựa cứng thấy nhột sống lưng vì có giọt mồ hôi âm thầm di chuyển từ cao xuống thấp. Mồ hôi cũng rịn ướt làm ngứa những chân tóc, Tình cởi nón nỉ, gãi đầu. Nhớ sực là hôm qua sau khi thống nhất ý kiến về chuyện củi lửa nấu nướng thức này vị nọ, vợ Tình còn nhắn nhủ: Ông nên chỉnh trang lại bộ vó, chí ít thì vác mạng ra ngoài chỗ con Thắm cho nó vò đầu hớt tóc ngó chỉnh chu đôi phần. Già rồi, không cần đỏm dáng điệu đàng nhưng tóc tai thì phải gọn gàng. Tôi mới để cho nó nhuộm, lấy tới năm chục bạc. Nó mồm năm miệng mười: Dạ, bị thời buổi này cái gì cũng leo thang cả, bác à. Ổ bánh mì thịt có chút xíu cũng moi cho được bốn đô, chẳng dính kẽ răng! Toàn cả rau rác và ớt, cay vô hậu!

Ai chứ con Thắm thì chẳng lạ lùng gì, nó vốn là người yêu cũ của thằng con ông Tình. Hai đứa cãi lẫy giận hờn việc gì đó rồi thì chia tay, Tình không tiện hỏi lỗi phải ai mắc sai lầm khi ngó thấy cọng bún thiu ám nơi khuôn mặt cậu quý tử. Sang đây một sự nhịn chín sự lành, con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đấy, ấy là kim chỉ nam cho việc mưu cầu hạnh phúc vậy! Cái mà Tình vẫn lấy làm tiếc uổng cho thằng con, là Thắm thuộc loại đẫy đà thơm thịt mặt mày tướng tá ngon lành công ăn việc làm ổn định có đồng vô đồng ra. Đòi hỏi gì thêm? Không dắt tay cùng nhau tới bến thì quả là có mắt mà như mù vậy! Tình chẳng tinh tường nhưng Thương, vợ Tình chừng am hiểu tường tận: Thằng con ông đẻ ra khù khờ thấy mẹ, sánh sao được với con Thắm khôn ngoan sách hoạch lắm kinh nghiệm trường đời. Nó chê bai đồ cù lần thì cũng đúng thôi.

Do đến sớm nên Nguyễn Văn Tình không phải đợi chờ lâu. Thắm chỉ tay vào ghế: Bác ngồi đi. Cô này vì có lấy hẹn trước nên phải ưu tiên, bác có gì lạ không? Chỉ tới hớt tóc thôi? Tình gật đầu. Ở trong chu vi hình chữ nhật này có một thứ thật tiện lợi, ấy là khi chuyện trò người ta chẳng cần quay đầu nhìn vào mặt nhau. Một tấm gương dài miên man gắn vào vách tường, nếu đừng ngủ gật thì hai con mắt sẽ thấy bao quát, chi ly những người ngợm, những vật thể hiện diện quanh quẩn. Một người phụ nữ đang ngồi vào lòng chiếc ghế bọc nệm giống hệt Tình, đặt song song. Khác biệt là bà ấy được phủ tấm khăn choàng ny-lông từ bờ vai xuống quá đầu gối và một đầu tóc rất dài, rất rậm đang có bàn tay Thắm lùa vào, lùng sục, cào bới, làm rối rồi lại chải thẳng. Vị khách đỏ da thắm thịt kia đang đưa mắt nhìn vào tấm gương, kỳ thực là ngầm quan sát Tình khi nghe tiếng Thắm vừa gióng lên: Bác vẫn còn viết chuyện ngắn chớ? Tình ngó xuống những tờ tuần báo nhăn nhàu xô lệch nằm trên chiếc bàn nhỏ. Ấy, tôi đã dùng bút hiệu đàng hoàng mà sao cô Thắm cũng biết cà? Tóc người ngồi kề tha hồ rơi rụng theo hai lưỡi kéo có trên tay Thắm linh hoạt xắp, cắt, tỉa. Trời, bác có đổi thành tên Ghét tên Hận tên Giận thì người ta cũng nhận ra thôi. Bác kể chuyện tình nghe mùi dễ sợ… Nói chơi chứ ngày đó có lần anh Thiết nói cho con nghe, ổng chuyên ngoại tình tư tưởng với má tui. Thức đêm thức hôm cứ mơ mộng chuyện tào lao.
Nguyễn Văn Tình giật mình. Sinh ra ngươi là ta mà người đâm lén ta chính là ngươi vậy! Ta là Đổng Trác mà ngươi đích danh là thằng Lã Bố đấy ư? (Nói xong nước mắt trào ra như suối chảy. Điêu Thuyền, một trong tứ đại mỹ nhân, đưa bàn tay ngọc lên che miệng cười khúc khích, tiếng cười như lụa xé).

Thấy quê một cục, Nguyễn Văn Tình cúi thấp người đưa tay với lấy một tờ báo. Từ lâu Tình thôi “ngoại tình tư tưởng”, thôi viết nhăng cuội gửi đăng, thôi phô bày nỗi lòng khi nghe bà con dùng chữ “báo chợ”, thấy mất linh, thấy e mình chớ nên lạc bước vào chốn rậm rật đó. Vậy chứ tình ngay, bà con vẫn mặn nó, hằng tuần vẫn đợi chờ. Bạn gái nhỏ to. Gỡ rối cuộc tình éo le ám vào đời hoa thầm kín. Tin về siêu sao Đài Loan Hàn quốc sửa ngực độn mông rồi buồn tình tự tử. Kết bạn bốn phương đăng ba kỳ lấy giá năm chục thư đầu nhờ toà soạn chuyển… là những mục có uy lực khiến bà con xem hoài không chán. Nghe nói chủ nhân Thắm cũng chi trả bộn tiền để cậy đăng vuông “đất” nhằm quảng cáo thương hiệu chuyên trị cắt gội nhuộm bối có nghệ thuật. Và Thắm đã nổi tiếng, dù không mượn lời ca do bọn nhỏ rắn mắt cải biên: Trông kìa ai như cô Thắm, đang đứng tắm, đưa hủ mắm, mời anh nhắm, mặn quá lắm… Tình lén nhìn Thắm, cách chừng ba gang tay mà bên đó chăm gửi qua đứa ngồi khờ câm bên này mùi nước bông thơm hơn cả xà phòng cô Ba, quá sức dằn vặt. Tình không biết dùng chữ gì để áp đặt vào cậu quý tử và cũng chẳng hiểu cớ sao các bậc phụ huynh vẫn xem con gái mình là hủ mắm treo đầu giường. Quả bom nổ chậm thì ô kê. Sẽ có ngày nó làm tan tành xác pháo hồng rồi thì lục bục tiếng nổ của xe hoa mang con sáo xuống thuyền sang sông. Ba ơi, con đi đây. Gạt lệ theo chồng hổng biết chốn ấy có mưa không…

Thật là làm việc không hở tay. Khách phụ nữ đứng dậy phủi phủi khăn áo lụa là, săm soi mặt mày trong gương, móc ví lấy tiền, cho ít đồng boa, chủ thốt bai cô, đóng hộc đựng tiền xong cái xoay qua chiếu cố sờ đầu cái ông khách mà nếu có duyên phận thì đã gọi là bố chồng. Ba muốn con hớt kiểu gì đây? Ờ, ngó sao cho đặng, đừng chơi kiểu ba phân như lính mới vào quân trường, khi ấy về nhà má con cứ tưởng lão hàng xóm lân la cà khịa thêm căng thẳng hiện trường. Nguyễn Văn Tình được choàng khăn, cái áo đi mưa không nón chẳng có tay ấy dường như rũ chưa phai hương ấm luyến lưu vừa xa thân nhiệt vị nữ khách. Muốn biết cô Thắm mần ăn có đắc địa không chỉ cần dòm qua cái nền gạch bông kia là rõ mười mươi, tóc rơi sợi ngắn sợi dài, sợi đen sợi bạc sợi nâu sợi hung sợi vàng quấn quýt ôm ấp nhau đề huề dồn về một góc. Sao Thắm không tuyển thêm thợ đặng phụ một tay? Dạ có chớ, con nhỏ này mới ở Việt Nam qua, bị nó theo học khoá Anh văn cấp tốc, ăn trưa xong nó mới có mặt, chưa có đủ giấy tờ nên nó đòi trả tiền tươi. Tình nhắm mắt nghe Thắm tường thuật chuyện đời cô Lựu. Rất gay cấn, rất ngọn ngành, tựu trung là một hoàn cảnh sống động dẫn tới cái kết cuộc rất có hậu. Thắm mà quỡn, có sức đêm về chong đèn viết văn gửi “báo chợ” thì hổng chừng mà ăn đứt chuyện ngắn của Nguyễn Văn Tình từng vắt óc thêm mắm dặm muối. Cả khách lẫn chủ nói chuyện gần chuyện xa hùm bà lằng mà cả hai tuyệt không đá động chi tới nhân vật Thiết, đứa con vô phúc của Tình mà theo cách đánh giá của má: Thằng cù lần. Cù lần là giống gì, Tình chưa từng thấy qua mặt ngang mặt dọc. Tình ngay, thằng Thiết con ông xem chừng cũng là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất cho dù nó không là đại trượng phu. Nó từng nói trong bữa cơm: Thây kệ, cứ ở không cho khoẻ trí. Thằng này chắc chưa đọc thơ: Đời vắng em rồi vui với ai? Nó cũng chẳng biết uống rượu để “say với cha”.

Thắm chấm dứt nửa giờ lao động chân tay bằng cách cầm cái chổi thu nhỏ để quét tóc vụn bám nơi mặt ông Tình, cào mấy nhát nhột nhạt ở sau cần cổ rồi tuyên bố: Xong, quá sức đẹp trai! Nguyễn Văn Tình ngó đứa đẹp trai đọng trong gương. Đẹp thì quả có đẹp thật nhưng quan trọng là về nhà vợ có đồng thuận chăng, bởi lần trước con Thắm buồn chuyện gì mà hớt xong, khi mang thành quả nó gia công động dao động kéo đã bị bà Thương đứng án nơi cửa: Coi, cái mặt lạ hoắc lạ huơ, nửa láo liên nửa ngơ ngác, nửa cộc cằn nửa ra dân anh chị. Thằng Thiết biết ông già nó về từ cửa hiệu con Thắm nên chen vô: Má đòi chi hơn? Ba có đứng xa cả cây số má cũng nhận ra mà, còn ai trồng khoai đất này. Mồ tổ mày, thời chưa đẻ ra mày, mặt ổng ngó dễ thương lắm kìa.

Tình móc túi quần trả tiền theo giá biểu hiện hành nhưng Thắm gạt đi, một mực từ chối. Sao vậy? Có sao đâu, chỗ quen biết cả mà. Không chừng bữa nào con có việc thì nhờ bác giúp cho một tay, khỏi áy náy… Bác tên Tình thì con cũng đã biết rồi, người bác rất chi là tình cảm, có thể đó là điều Thắm chưa biết, giúp được Thắm thì bác rất lấy làm hoan hỉ, sẵn giờ chẳng có ai Thắm cứ nói đại ra xem thằng Tình này liệu có đủ sức không? Bác đừng cười nghe hôn, con mới viết xong cái chuyện ngắn, cứ đắn đo mãi và nghĩ là nên nhờ bác nhuận sắc lại. Chỗ nào dài, nhờ bác cắt. Nơi nào rườm rà, nhờ bác tỉa. Chỗ nào chưa lâm ly, nhờ bác nhuộm. Nơi nào sướt mướt quá, nhờ bác sấy khô. Và đọc xong nhờ bác chọn lấy một trong ba tựa đề “Chuyện tình không đoạn kết” hoặc “Lần đầu làm chuyện ấy” hoặc “Chuyện bây giờ mới kể”.

Ô kê. Nguyễn Văn Tình đáp, lòng rất mực hứng thú khi được giao sứ mạng dễ như ăn ớt. Người ta bảo: Thi không ăn ớt thế mà cay! Nhưng cho Tình vào trường thi chuyến này, giải bài toán đố nọ thì cầm chắc là trúng tuyển, đậu cú một. Nôm na là nghề của chàng. Đưa ngón tay ra móc nghéo để minh định lập trường mèo dấu cứt: Bác chớ cho ai hay cái hợp đồng vừa ký kết lén lút này, giữa song phương. Ô kê, ô kê. Có cần làm dấu thập trên trái tim không? Thắm cười, thậm duyên dáng. Má lúm đồng tiền hẳn hoi. Chừng nào đăng báo rồi, mình dắt nhau đi ăn phở mừng con đường quan lộ hanh thông, rồi con sẽ bôi trơn cho người cộng sự một phong bao gọi là… tiền nhuận bút.

Nguyễn Văn Tình cầm cái bì thư màu vàng khổ lớn vung vẫy thế lời chào tạm biệt rồi bước ra khoảng sân ngập nắng. Nó nhốt chừng mười trang giấy viết tay, không nhiều nhặng gì nhưng vẫn mang chút trọng lượng chẳng thể coi thường, bởi giam trong ấy cả một tâm sự mãi đè nén, mà đã là tâm sự thì nặng nề là điều ắt có và đủ.

Điện thoại di động trong túi quần phát tiếng inh ỏi, Tình móc ra: Đang ở đâu đó? Đi gì lâu dữ thần! Có tiện đường tạt qua chợ nhắm mua giùm tôi vài thứ cầu dừa đủ xoài đặng cho khách ăn tráng miệng. Có thừa ra đồng nào thì xách luôn một xâu bia, khỏi mất công. Họ có email nhắn là tầm sáu giờ thì xuống tới, ông liệu mà về sớm còn phụ tôi vớt bọt nồi phở gà rồi trụng sợi lặt giá thái hành ngò. Sao, đã hớt tóc ngó cho tử tế chưa? Chồng con Nụ tới giờ này mà trông mặt vẫn còn trẻ măng, lão lớn hơn ông tới hai tuổi chứ ít gì! Có đôi ba sợi tóc ngắn rơi vô lỗ tai làm Tình thấy ngứa. A lô, ông có nghe tôi nói không? Chết chửa, giờ mới phát hiện ra, ông nhớ mua bó rau húng quế với một chai tương hoisin, nhé. Nguyễn Văn Tình nghe tiếng bai kéo dài, cắt sóng. Mấy chục năm về trước giọng nói của cô gái mang tên Huỳnh Thị Thương mỗi bận cất lên nghe thương hết biết. Bây chừ cái thương nọ đã bỏ trốn đi đâu? Vượt biên mất đất không thèm gửi lại chút vàng son cũ. Nguyễn Văn Tình đưa đầu trần vừa cắt ngắn dưới nắng nôi đứng ngọ, miệng đọc thầm ca dao ngẫu hứng: Ra đi chân thẳng cẳng dùi, thương hình bóng cũ ngậm ngùi đổi thay.

Tình vào trong chợ hoàn toàn nói bằng tiếng Việt chẳng cần phụ đề tay chân, đẩy xe kêu cót két tìm mua những thứ “ra đi vợ có dặn rằng”. Dặn tứ tung bát giác phải đứng yên lại thần hồn mới đả thông bộ nhớ. Chết chửa, sắm đủ bộ sậu theo mức đòi hỏi kiểu này, trẻ lên năm làm toán cộng cũng rõ đáp số là thiếu hụt một khoản không nhỏ. Thời may từ hàng thịt xuất hiện một cứu tinh: Thằng Thiết. Đặt tên mày còn linh hơn cái miễu, mày đúng là thứ tao cần thiết: Money. Má dặn ba mua hùm bà lằng mà quên nhét túi chút bổi cho ấm đít, tao đang lạnh cẳng thì ngó ra mày. Vén tay áo cân dùm ba phen này, có đặng không? Thiết ngó vào lòng chiếc xe đẩy, nhún vai: Chuyện nhỏ. Í, ba mới đi hớt tóc à? Có gì lạ không? Không, nó vẫn vậy. Sợ thằng Thiết tự ái hảo, ông Tình dấu chuyện con Thắm hổng thèm lấy tiền công. Chữ vẫn vậy nó hay ở chỗ: Mọi thứ chả có gì đáng nói cả. Cũng cứ rứa, y như xưa, vũ như cẩn. Nhưng có chữ hay tột bậc, vô đối, đó là chữ Thiết mới nói ra: Chuyện nhỏ. Khi người ta xem mọi vật trong cuộc đời này đều tiểu tiết thì cuộc đời đó quả đáng sống, rất đáng thụ hưởng. Thậm chí không may lỡ thác đi, dùng tàn lực để thốt “chuyện nhỏ” thì khi đó, e thân bằng quyến thuộc vây quanh cũng vơi bớt niềm thống khổ bức bối.

Chiều nay, đi đâu thì đi, nhưng cỡ sáu giờ nhớ ghé nhà dùng bữa, má mày lo toan việc trổ tài nội trợ đã ba hôm rày. Thiết nói: Ghé chớ. Lại phở gà? Tình cười: Đích thị. Con gà tục tác lá chanh, con chó chạy lại tha nhanh củ riềng. Ai như anh bạn láng giềng, thầm thà thậm thụt không tiền đòi xơi. Thiết đưa thông tin khi nó vừa xem xong báo mạng: Bây giờ người Hà Nội bắt đầu tỏ ra văn minh rồi đấy, uỷ ban nhân dân thành phố thiết tha xin bà con ngưng việc ăn thịt chó, văn bản ghi: “Chó có cấu trúc tâm thần gần với con người. Ăn thịt chó tức là ăn thịt người”. Con không giỏi tiếng Việt mấy, nhưng nghe họ nói loáng thoáng rất giống cấu trúc giọng tâm thần.

Tình ngó Thiết, khi người ta thất tình, “sự cố” nọ có dẫn người ta tới cấu trúc của hận đời đen bạc? Hai cha con ít khi có dịp tâm sự, đến khi trò chuyện, cha mới phát hiện thằng con ngó lụt lịt mà địt ra khói. Con Thắm vin vào cớ gì mà chê ỏng chê ẹo chàng Thiết nhà ta? Nhớ tới Thắm, ông Tình lẳng lặng nhét phong bì thư chất cộm tâm tư ấy vào trước bụng, đã lỡ hứa với đối tượng rằng chớ vạch áo cho người ngoài xem lưng, nhất là người từng chung lối về một dạo với Thắm. Đột ngột, người bạn trẻ đi sát ông Tình đưa ra câu hỏi: Khách mời có đông không? Con kéo thêm cô bạn gái mới quen tới tham dự thì có trở ngại gì không? Ôi, sợ hẹp lòng chứ đâu ngán nhà chật. Má mà nghe thế thì ắt phải mở cờ trong bụng. Bả cứ nằm mộng thấy nửa khuya thức dậy ẳm cháu nội mà hò ru em suốt. Khi biến giấc mơ của ai kia trở thành sự thật thì chắc là dân giàu nước mạnh ngay, chuyện nhỏ. Thiết được trớn: Nhỏ này làm nail, chạy xe Lexus, thể hình hơi gầy nhưng mức thu nhập thì cao gấp đôi đứa chuyên nghề hớt sấy gội nhuộm. Nó nhờ đi chợ mua ít đồ, bây giờ con chạy lại chỗ nó giao hàng cái đã, có gì chiều sẽ gặp mặt đông đủ. Tình nói ô kê, tao đang chuẩn bị tinh thần để tối nay uống say một bữa. Mày thử hỏi xem liệu nó có hứng thú làm móng tay móng chân cho thằng già này không? Thiết đập tay vào vai ông già, nửa cảnh tỉnh nửa thế cho lời bái bai.

Chuông điện thoại lại réo trong túi quần, Nguyễn Văn Tình biết tỏng vợ hiền sắp ra chỉ thị nên chẳng bắt máy, giả lơ. Bổn phận con người không cứ là phải thực thi điều lệ nghe ai gọi là kíp giả nhời. Ngày gọi trăm tráo thì lỗ tai sẽ chóng điếc đặc. Thấy ruột lỏng lẻo, Tình ghé vào một quán ăn. Vắng khách, e nấu ăn dở, nhưng đôi lúc thực khách cũng nên thử “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ”. Mấy người? Một. Mời bác vào ngồi bàn này, bác ăn gì ạ? Tôi thấy bảng hiệu ghi “chuyên trị hủ tiếu”, thấy sao thì biết vậy. Khô hay nước? Khô.
Nguyễn Văn Tình buông người xuống ghế. Bác uống gì không ạ? Cà phê. Sữa đá hay đen nóng ạ? Đen đá. Trên trần có bắt cái quạt máy, biếng nhác quay mòng. Quay là quay vậy chứ xem chừng ruồi cũng đã lờn mặt, có một con rõ to đang lân la trên bàn dòm chừng động tĩnh. Tình ngồi thẳng lưng để lôi phong bì dấu trước bụng ra. Khi trao tay, nó khô ráo, giờ này nó úng thuỷ vì ngấm rút bao suối nguồn mồ hôi Tình đổ vào, mềm oặt. Tình đọc thấy một hàng chữ nằm trên trang giấy đầu: Tên nhân vật và những tình huống xẩy ra nếu có trùng hợp với ai ngoài đời thì do ngẫu nhiên tình cờ, người viết vô can, hoàn toàn không chịu trách nhiệm.

HỒ ĐÌNH NGHIÊM
Sep. 19, 2018

Tuesday, September 18, 2018

780. Thơ LÊ VĂN TRUNG Lời cám ơn

Ảnh: Google image


Xin cám ơn những con đường tôi đã đi qua
Những hàng quán, những vỈa hè buổi sớm
Những người đến, người đi không hò hẹn
Và cả nỗi buồn bỏ lại hay mang theo

Tôi cám ơn từng chiếc lá vàng bay
Bay cuống quýt trên tóc chiều bối rối
Xin cám ơn những con đường tôi chưa hề đi tới
Những bến bờ trong vạn nỗi chờ mong

Cám ơn suối nguồn và những dòng sông
Những bèo bọt của một thời dong ruổi
Những chuyến đò ngang tay chèo rã mỏi
Còn lênh đênh nghe sóng vỗ mạn thuyền

Xin cám ơn người dù nhớ hay quên
Tôi vẫn nguyện trải lòng mình trong vắt
Xin cám ơn những lở bồi còn mất
Những dòng sông và những cây cầu

Cám ơn cả nguồn hạnh phúc và nỗi thương đau
Giọt nước mắt long lanh và nụ cười rạng vỡ
Ôi cõi trần gian, cuộc hành trình dang dở
Tôi vẫn đi cho trọn kiếp con người.

LÊ VĂN TRUNG

Monday, September 17, 2018

779. Thơ TRẦN HOÀI THƯ Ở một nơi không quen mà rất quen

Photo by Phạm Cao Hoàng, Đà Lạt, tháng 9.2017


Nơi  có những  người xa lạ mà như đã quen thân
Nơi có những người chưa gặp nhau mà ngỡ gặp nhau từ tiền kiếp
Nơi có một sợi dây vô hình nhưng vững bền nối kết
Từ thời thanh xuân mãi đến lúc tuổi già
Nơi mà chúng ta xem đó là mái nhà
Để những kẻ   từng có mặt cùng nhau bồi hồi nhớ lại
Nơi mà thời gian không sao cướp đoạt
Nơi mà vạn dặm thành tấc thành gang
Nơi mà nỗi vui buồn được xẻ  chung nhau
điếu thuốc cơ hàn nhả ra khói tình tri kỷ
Nơi đó là nơi nào, ở đâu, bạn nhỉ
Có phải là miền Nam, ở cõi văn chương !?


TRẦN HOÀI THƯ

778. NGUYỄN ÂU HỒNG Làng Biển “Du Canh-Du Cư” ở Bắc Vân Phong


NGUYỄN ÂU HỒNG
Làng Biển “Du Canh - Du Cư”
ở Bắc Vân Phong

Bản đồ vịnh Vân Phong và bán đảo Đầm Môn (Hòn Gốm) 
huyện Vạn Ninh - Khánh Hòa .
Mũi Đôi-Hòn Đầu nằm phía đông-nam Bãi Rạng.

Trên bản đồ có một đường xanh đậm đứt khúc từ cuối một bãi cát vừa thẳng vừa dài kéo xiên xiên hướng tây-đông, bọc qua một ngọn núi xanh, tiếp tục chạy thẳng ngoài khơi một bãi cát trông như cái mỏ lết mở rộng rồi quặp vô Bãi Rạng. Đây là đường biển đưa du khách đi tham quan danh thắng Mũi Đôi-Hòn Đầu. Bãi cát nơi xuất phát là Bãi Võ, ngọn núi xanh là Hòn Gầm, bãi cát trông như cái mỏ lết là bãi Cát Thắm.
Không rõ chuyên viên lữ hành của công ty du lịch nào đã lập nên hành trình (itinerary) này. Nhìn qua thấy đây là một itinerary khá hoàn hảo: Đi xe từ Nha Trang ra tới chân đèo Cổ Mã (non 80 km), rẽ phải vào con đường xuống Đầm Môn (18Km), dừng lại ở cuối Bãi Võ, đi bộ một quãng ngắn mấy trăm mét là lên tàu đến khu danh thắng cấp quốc gia. Nếu cắm trại ở lại qua đêm thì sáng hôm sau, du khách sẽ vinh dự là người đầu tiên trên toàn cõi Việt Nam nhìn thấy mặt trời mọc sớm nhất. Với du khách đã lấy phòng ở lại một trong những khách sạn của bán đảo Đầm Môn, hành trình này cũng tạo điều kiện cho khách đón ánh mặt trời sớm nhất, chỉ với một  động tác đơn giản- dậy sớm lên tàu ra Bãi Rạng.
Đó là những ưu điểm. Ta thử tìm hiểu xem nó có tiềm ẩn nhược điểm nào không?
Theo các hào lão trong vùng, hải trình này có nhiều rủi ro: -gặp nồm mạnh, tàu thuyền có khi bị thổi giạt ra tận Phú Yên, ngược lại nếu gặp bấc mạnh, rất dễ bị thổi giập vào các gành đá. Cụ Bốn (Trâu) ở Hòn Ông, một tài công của “Đường mòn trên biển” nói, ông đã mấy lần gặp “nồm săn” đẩy ghe (máy mười) chở gỗ từ Bãi Rạng lên Đại Lãnh ra tuốt Vũng Rô, phải ngủ qua đêm đợi sáng hôm sau trời yên biển lặng mới chạy vô lại. “Bị đẩy đi rồi cũng về lại được thôi, chỉ sợ giữa đường va vào vách đá Hòn Nưa hay đâm đầu vào gành Mò O gần Mũi Điện thì tiêu tùng”.
Thử lùi lại xa hơn, thời ghe bầu các lái đi buôn:
“Ngửa mặt trông vào Bãi Võ giăng ngang
Hòn Gầm sóng vỗ đá vang
Chạy khỏi Cát Thắm lại sang Đồi Mồi    
Anh em lời thốt thương ôi
Đi bảy ngày trời mới tới Bà Gia…”
Vè Các Lái-Hát Vô (1)
Bà Gia là tên các lái ghe bầu người Huế gọi mũi Bà Dầu, ngày nay được đổi thành Mũi Đôi cho phù hợp với địa hình rồi được Bộ VH-TT-DL Việt Nam phong danh hiệu khu di tích danh thắng cấp quốc gia Mũi Đôi-Hòn Đầu.
Trích đoạn bản đồ
“Điều Chỉnh Quy Hoạch Chung Xây Dựng Khu Kinh Tế Vịnh Vân Phong Đến Năm 2030”.
Hành trình (itinerary) vạch trên bản đồ du lịch trùng hợp y chang với hải trình xưa của các lái ghe bầu. Ngày xưa, ghe bầu chạy bằng buồm kết hợp chèo tay, gặp gió chướng, quần cho bảy ngày mới qua khỏi một đoạn đường biển không quá mười hải lý, từ Hòn Gầm đến Bà Gia. Ngày nay, với tàu du lịch hiện đại, cho dẫu có “nồm thổi săn” hay “bất giật mạnh”, cũng không đến nỗi xảy ra “sự cố”, đừng quá lo xa? Tình thiệt, biết nguy hiểm mà không nói là thâm, nên tôi bộc bạch, và xin đề nghị: hướng dẫn lữ khách đi bộ. Trong các itinerary lữ hành, một lịch trình có vài-ba giờ đi bộ/ngày đang được ưa chuộng.Hơn nữa đoạn đường đi bộ từ Đầm Môn đến Mũi Đôi không có gì nguy hiểm (đèo dốc trơn trợt hay hố sâu…) lại có cảnh quan trời mây non nước biến đổi kỳ ảo, là một đoạn trekking tuyệt vời. Có câu hỏi này: sao tour du lịch không thấy nói gì đến làng bán đảo Khải Lương tên dân gian gọi là Bãi Giếng? Làng bán đảo này có điểm đặc biệt: là nơi cư dân nhìn thấy mặt trời đầu tiên trên toàn cõi Việt Nam và Đông Dương. (Ở tỉnh Khánh Hòa có hai làng Bãi Giếng: làng Bãi Giếng-Khải Lương ở vị trí cực đông bán đảo Hòn Gốm huyện Vạn Ninh và làng Bãi Giếng-Thủy Triều ở Cam Ranh- nay thuộc huyện Cam Lâm).
*
Nói bán đảo Đầm Môn có ba thôn: Đầm Môn thượng, Đầm Môn hạ và Xuân Đừng cũng được nhưng thiếu chính xác, vì Xuân Đừng  cách xa Đầm Môn và là một đơn vị hành chánh riêng.
Có một đặc điểm: người dân khắp vùng bán đảo đào giếng lấy nước ngọt cho tàu thuyền, giếng thường chỉ ba ống bi và cách biển chừng mươi thước. Không cần đào sâu tốn bi, cũng không cần đào xa tốn đường dẫn.Nước ngọt hẳn hoi, không bị lợ cũng không một bợn chua phèn. Riêng Xuân Đừng, chọn nơi xa xa xóm nhà về cuối bãi, chỉ cần đào một hố sâu vài-ba gang tay cách mí nước mặn không quá mười bước chân, là có nước ngọt. Đây là nét độc đáo có thật.(Tôi biết bí mật này, nhưng nói ra thì mất hay.) Thêm một nét độc đáo nữa của Xuân Đừng, mà đa số là người “Đàng Hạ”: người dân ở đây không bao giờ quét nhà bằng chổi. Theo truyền thống, nền nhà của người “Đàng Hạ”(2) không lót gạch, đá, cũng không tráng xi-măng.Nền trong nhà, hiên quanh nhà, giống như ngoài bãi, toàn là cát. Người ta ‘quét nhà’ bằng cách dùng cái sàng gạo để sàng cát cho sạch. Lâu lâu, thấy cát xỉn màu, nếu có sàng cũng không sáng đẹp, họ xúc cát trong nhà đổ đi, xúc cát mới ngoài bãi đổ vào thay thế.
*
Bán đảo Đầm Môn có diện tích 128 Km vuông, là một phần của bán đảo Hòn Gốm. Đầm Môn là vùng có dân cư đông nhất, 8.000 dân, lại đang thu hút đầu tư về nhiều mặt như cảng trung chuyển quốc tế, khai thác &chế biến khoáng sản, khu nghỉ dưỡng, du lịch lữ hành…nên trên một số bản đồ, nó đã lấn mất tên Hòn Gốm. Đầm Môn chỉ chiếm 1.000 ha mặt nước trong tổng số 10,000 ha của toàn vịnh Vân Phong, nhưng là vùng biển lặng gió vì được đảo Hòn Lớn hợp với các ngọn núi cao của bán đảo Hòn Gốm che chắn. Người dân Đầm Môn đi biển đánh bắt thủy sản qua hai hướng, hướng Cửa Lớn vào vùng vịnh, hướng Cửa Nhỏ ra khơi.Vào ngày biển độngkhông ra khơi được,chỉ cần nhích ghe ra cách bờ năm bảy trăm mét, bỏ neo chong đènđánh lưới ngay trước nhà.Tuy chỉ nhằm kiếm cá ăn, bán chút ít bù tiền dầu thôi, không có hiệu quả kinh tế, nhưng cũng là một nét đặc trưng.
Lạch biển Cửa Nhỏ dẫn ra khơi được tạo bởi rặng Hòn Nhọn của bán đảo Hòn Gốm và đảo Hòn Lớn, hơi chếch về hướng đông-nam, nên vừa mở ra khỏi cửa là gặp vịnh Hòn Khói thuộc Ninh Hòa, là một vùng đánh bắt không mấy hấp dẫn. (Tỉnh Khánh Hòa có hai đảo cùng có tên Hòn Lớn, một trước mặt thành phố Nha Trang; một ở Vạn Ninh- cùng với bán đảo Hòn Gốm tạo nên vịnh Vân Phong này đây).
Muốn đến vùng biển giàu thủy sản phải đi ra hướng Mũi Điện thuộc tỉnh Phú Yên.  Gần nhà xa ngõ, hành trình cách trở:từ trong đầm ra đến Bãi Giếng, bẻ lái qua phải ra khỏi Cửa Nhỏ lại phải bẻ trái đi bọc một vòng cực đông bán đảo, luồn lách qua vũng Trâu Nằm, qua Bãi Trường, Bãi Na, Mũi Đôi (Bà Dầu-Bà Gia) rồi Bãi Rạng, mũi Đồi Mồi, Xà Cừ, bãi Cát Thắm, Hòn Gầm, trong đó có đoạn ẩn chứa nhiều bất trắc như đoạn hải hành du lịch đã nêu. Hơn nữa, đánh bắt phải đi kèm tiếp liệu và tiêu thụ, chế biến và hậu cần…Để tránh những cách trở này, người dân vùng bán đảo Đầm Môn đã có một quyết định táo bạo: dời làng “du canh-du cư.” (*)
Đây có lẽ là làng biển “Du Canh-Du Cư” duy nhất ở Việt Nam.
Vùng ‘du canh’, là vùng biển phía đông-bắc bán đảo Hòn Gốm giáp với Vũng Rô ra Mũi Điện tỉnh Phú Yên; còn ‘du cư’, dời làng đi đâu?Nhà xây gạch, một số đúc bê-tông mái bằng, làm sao dời?
Họ dời làng ra Bãi Võ, chiếm một đoạn từ chân Hòn Gầm kéo dài lên khoảng một ngàn mét, dựng nhà làm hai dãy dọc bờ biển. Nhà ở đây đa số lợp tranh, một số lợp tôn, không có nhà ngói.Làng “du cư” đã có sẵn mấy giếng nước ngọt, giếng nước ngay sau khu nhà, cách biển không xa.Tùy theo thời tiết, trễ sớm năm bảy ngày, nhưng cứ Ăn tết Nguyên Đánxong là chuẩn bị dời làng. Mùa vụ chính từ cuối tháng giêng đến đầu tháng mười.Đánh lưới xong, từ biển không về làng mà vào Đại Lãnh tiêu thụ sản phẩm và nhận hậu cần.Xong đâu đấy mới về Bãi Võ,bỏ neo cho tàu đậu ngay trước nhà. Dù là nhà “lắp ráp” nhưng cũng đủ chỗ để sinh hoạt,  nghỉ ngơi. Gặp lúc được mùa, ở làng du cư Bãi Võ, quán xá ăn nhậu còn vui nhộn hơn bên làng chính. Đến tháng chín, tháng mười biển bắt đầu động bấc thì giở nhà, thứ gì vận chuyển được bằng đường bộchất lên xe ( từ 2002 đã có đường nhựa) hoặc gánh dần về, còn lại chất hết lên tàu đi đường thủy. Trong suốt thời gian dời làng “du canh-du cư”, trẻ con và thanh thiếu niên vẫn ở lại làng cũ đi học, phụ nữ chạy đi chạy về hầu như hàng ngày, còn đàn ông đi biển đôi ba bữa mới về nhà chính. Có xa xôi gì bao nhiêu, chỉ là mặt bấc-mặt nồm cách nhau ba bốn cây số qua mấy đồi cát.
Lưu ý, đang lầm lũi bước, đến giữa đường dừng lại, ngước lên nhìn thì phía bắc là biển Đại Lãnh- Vũng Rô xanh thẳm lạ thường, phía nam là mây nước Đầm Môn-Vân Phong biến ảo đến mê đắm.
Đã mê đắm thì còn viết gì nữa, đọc gì nữa!
Vậy mà vẫn còn có chuyện cần phải viết.
Những ngày mùa hè năm 2018, người Việt trong nước từ Nam chí Bắc vàngười Việt hải ngoại ở nhiều nước trên thế giới đã đồng loạt xuống đường biểu tình kịch liệt phản đối Dự Luật Đặc Khu, tức Dự Án Luật Đặc Khu Hành Chánh-Kinh Tế Đặc Biệt. Dự Án này chọn ba vùng lãnh thổ có tính chiến lược sinh tử của Việt Nam, là Vân Đồn (Miền Bắc), Bắc Vân Phong (Miền Trung) và Phú Quốc (miền Nam). Ngoài địa điểm có tính chiến lược, cả ba đặc Đặc Khu trong Dự Luậtđều làkhu di tích danh thắng cấp quốc gia. Quần đảo Vân Đồn có Vườn Quốc gia Bái Tử Long và Khu bảo tồn thiên nhiên Ba Mùn; Bắc Vân Phong ngoài Khu di tích danh thắng Mũi Đôi-Hòn Đầu, còn  có tài nguyên nhân chủng: làng biển “Du Canh Du Cư”, làng ”Người Đàng Hạ” Xuân Đừng, làng biển Mặt trời mọc Bãi Giếng; huyện đảo Phú Quốc ngoài Vườn Quốc gia Phú Quốcvà Công viên biển An Thới ra, toàn huyện được nhà nước Việt Nam xác nhận bằng nhiều văn bản qua hai đời thủ tướng (Nguyễn Tấn Dũng-Nguyễn Xuân Phúc)là huyện có rừng-biển đa dạng sinh họcvà được UNESSCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển thế giới. Những vườn quốc gia, khu bảo tồn thiên nhiên này không chỉ là khu bảo tồn sinh quyển trên cạn mà còn là nơi bảo vệnguồn sinh vật và nguồn nước ngọt trên đảo.
Đem các vùng lãnh thổ có tính chiến lược sống còn của tổ quốc ra làm Khu Hành Chánh-Kinh Tế Đặc Biệt để có cớ cho nước ngoài thuê dài hạn (99 năm) và cả việc cấp sổ đỏ cho quyền được sở hữu vình viễn (3) là một hành động điên rồ; đem các  khu di tích danh thắng cấp quốc gia và vườn quốc gia ra làm Đặc Khu Kinh Tế, là nơi được nhập rác thải công nghiệp, xác tàu, chế biến hóa chất, sản xuất vũ khí và nhiều công nghệ độc hại…(**) thì đó là con đường của hủy diệt.
Sắp bị hủy diệt rồi thì còn viết gì nữa! Sắp bị tiêu vong rồi thì còn đọc làm gì nữa!
Vậy mà vẫn thấy cần phải viết, cần đọc, cần quảng bá để cùng góp tiếng nói, phản đối Dự Luật Đặc Khu.Từ tiếng nói của năm mười người, nhân lên thành trăm thành ngàn, thành vạn, thành triệu…Một khi tiếng nói của người dân Việtkiến tạo được niềm tin kết đoàn, trở thành âm điệu của ước vọng dân tộc, tha thiết khẩn cầu nhưng không kém phần quyết liệt, thì không sức mạnh của quyền lực nào có thể dập tắt được.
2016-2018
NGUYỄN ÂU HỒNG
_____________________________________________________
(1) Vè Các Lái, bài vè dài trên 500 câu được xem là cẩm nang hải hành cho ghe thuyền đi ven biển từ Huế vào Gia Định (hát vô) và ngược lại (hát ra). Ngoài giá trị thực tế, bài vè còn được tham khảo về nhiều mặt: địa lý, lịch sử, thới tiết, danh lam thắng cảnh, phong tục tập quán…
(2) Có giả thuyết cho rằng Người Hạ có nguồn gốc từ nền văn minh Óc Eo quanh núi Thất Sơn, An Giang.
(3) Xem https//www vinpearl.com-Quyền Sở Hữu Vĩnh Viễn.
(*) Cũng thì chọn vùng biển có năng suất cao để đánh bắt, nhưng chỉ đi năm-mười bữa rồi về, người dân biển gọi là “đi lựa”. Ghe “đi lựa”, gia đình vợ con ở nhà.
(**) Xem Phụ lục về 131 ngành nghề đính kèm Dự Luật Đặc Khu.

PHẦN XEM THÊM
Từ nhiều thập niên qua, Vịnh Vân Phong đã được tỉnh Khánh Hòa quy hoạch là Khu kinh tế tổng hợp. Các văn bản gần đây, có: Quy Hoạch chung khu kinh tế Vân Phong tỉnh Khánh Hòa đến  2020 đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt tại QĐ 51/2005/QĐ-TTg ngày 11/3/2005 với tính chất là khu kinh tế tổng hợp, trong đó cảng trung chuyển container quốc tế giữ vai trò chủ đạo, kết hợp phát triển kinh tế tổng hợp đa ngành, đa lãnh vực gồm du lịch, dịch vụ, công nghiệp, nuôi trồng thủy sản và các ngành nghề khác.
Ngày 27/12/2014 chính phủ lại phê duyệt Quy Hoạch Vịnh Vân Phong, và mới nhất là Quy Hoạch Đặc Khu Kinh Tế Bắc Vân Phong vào tháng 8/2018.Qua đó, đã thông qua việc mở rộng gấp đôi diện tích quy hoạch ra toàn huyện Vạn Ninh và một phần huyện Ninh Hòa với tổng diện tích 111.000 ha (56.000 ha mặt đất + 55.000 ha mặt nước).
TỈNH KHÁNH HÒA
ĐIỀU CHỈNH QUY HOẠCH CHUNG XÂY DỰNG KHU KINH TẾ VỊNH VÂN PHONG ĐẾN NĂM 2030
SƠ ĐỒ QUY HOẠCH SỬ DỤNG ĐẤT - TỶ LỆ: 1/40.000


Tại kỳ họp thứ 5.ngày 11 tháng 6 năm 2018, với đa số phiếu áp đảo (423/432), Quốc hội Nước CH XHCN Việt Nam đã loại khỏi chương trình việc thông qua Dự Luật Đặc Khu, tức Dự Án Luật Đặc Khu Hành Chánh - Kinh Tế Đặc Biệt, và được quyết định lùi lại kỳ họp thứ 6, tháng 10 năm 2018. Vậy mà, tỉnh Khánh Hòa vẫn ngang nhiên công bố Bản đồ QUY HOẠCH KHU KINH TẾ VỊNH VÂN PHONG ĐẾN NĂM 2030. Xem bản đồ ta thấy, không chỉ Bắc Vân Phong mà toàn bộ đồng bằng, bán đảo, hải đảo và vùng biển của cả huyện Vạn Ninh và một phần huyện Ninh Hòa đều được đưa vào quy hoạch.
(nguồn: https:/nhadatbacvanphong.Vn/ban-quy-hoach-vinh-van-phong)
N.Â.H