Tuesday, January 16, 2018

351. Thơ TÔ THÙY YÊN Ta vế

Chân dung Tô Thùy Yên - dinhcuong


Ta về một bóng trên đường lớn
Thơ chẳng ai đề vạt áo phai
Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

Vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu
Mười năm mặt sạm soi khe nước
Ta hóa thân thành vượn cổ sơ

Ta về qua những truông cùng phá
Nếp trán nhăn đùa ngọn gió may
Ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
Nghe tàn cát bụi tháng năm bay

Chỉ có thế. Trời câm đất nín
Đời im lìm đóng váng xanh xao
Mười năm, thế giới già trông thấy
Đất bạc màu đi, đất bạc màu

Ta về như bóng chim qua trễ
Cho vội vàng thêm gió cuối mùa
Ai đứng trông vời mây nước đó
Ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ

Một đời được mấy điều mong ước
Núi lở sông bồi đã mấy khi
Lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
Mười năm, cổ lục đã ai ghi

Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cảm ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

Tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
Làng ta ngựa đá đã qua sông
Người đi như cá theo con nước
Trống ngũ liên nôn nả gióng mừng

Ta về như lá rơi về cội
Bếp lửa nhân quần ấm tối nay
Chút rượu hồng đây xin rưới xuống
Giải oan cho cuộc biển dâu này

Ta khóc tạ ơn đời máu chảy
Ruột mềm như đá dưới chân ta
Mười năm chớp bể mưa nguồn đó
Người thức mong buồn tận cõi xa

Ta về như hạt sương trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
Bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
Tội tình chi lắm nữa người ơi

Quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
Mười năm người tỏ mặt nhau đây
Nước non ngàn dặm bèo mây hỡi
Đành uống lưng thôi bát nước mời

Ta về như sợi tơ trời trắng
Chấp chới trôi buồn với nắng hanh
Ai gọi ai đi ngoài cõi vắng
Dừng chân nghe quặn thắt tâm can

Lời thề buổi ấy còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi chẳng ra
Ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
Mười năm ta vẫn cứ là ta

Ta về như tứ thơ xiêu tán
Trong cõi hoang đường trắng lãng quên
Nhà cũ mừng còn nguyên mái, vách
Nhện giăng, khói ám, mối xông nền

Mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
Nhà thương-khó quá sống thờ ơ
Giậu nghiêng cổng đổ, thềm um cỏ
Khách cũ không còn, khách mới thưa

Ta về khai giải bùa thiêng yểm
Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi
Hãy kể lại mười năm chuyện cũ
Một lần kể lại để rồi thôi

Chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
Thăm hỏi từng cây, những nỗi nhà
Hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở?
Mười năm, cây có nhớ người xa?

Ta về như đứa con phung phá
Khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
Mười năm, con đã già trông thấy
Huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

Con gẫm lại đời con thất bát
Hứa trăm điều một chẳng làm nên
Đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
Giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

Ta về như tiếng kêu đồng vọng
Rau mác lên bờ đã trổ bông
Cho dẫu ngàn năm em vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn chờ sông

Ta gọi thời gian sau cánh cửa
Nỗi mừng giàn giụa mắt ai sâu
Ta nghe như máu ân tình chảy
Tự kiếp xưa nào tưởng lạc nhau

Ta về dẫu phải đi chân đất
Khắp thế gian này để gặp em
Đau khổ riêng gì nơi gió cát
Thềm nhà bụi chuối thức thâu đêm

Cây bưởi xưa còn nhớ, trắng hoa
Đêm chưa khuya quá hỡi trăng tà
Tình xưa như tuổi già không ngủ
Thức trọn, khua từng nỗi xót xa

Ta về như giấc mơ thần bí
Tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
Trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
Trọn đời nỗi nhớ sáng khôn nguôi

Bé ơi, này những vui buồn cũ
Hãy sống, đương đầu với lãng quên
Con dế vẫn là con dế ấy
Hát rong bờ cỏ giọng thân quen

Ta về như nước Tào Khê chảy
Tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
Thân thích những ai giờ đã khuất
Cõi đời nghe trống trải hơn xưa

Người chết đưa ta cùng xuống mộ
Đâu còn ai nữa đứng bờ ao
Khóc người ta khóc ta rơi rụng
Tuổi hạc ôi ngày một một hao

Ta về như bóng ma hờn tủi
Lục lại thời gian kiếm chính mình
Ta nhặt mà thương từng phế liệu
Như từng hài cốt sắp vô danh

Ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
Đọc lại bài thơ thủa thiếu thời
Ai đó trong hồn ta thổn thức
Vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi

Ta về như hạc vàng thương nhớ
Một thủa trần gian bay lướt qua
Ta tiếc đời ta sao hữu hạn
Đành không trải hết được lòng ta

TÔ THÙY YÊN


Đinh Cường - Tô Thùy Yên

350. Thơ MAI THẢO Ta thấy hình ta những miếu đền



Ta thấy tên ta những bảng đường
Đời ta, sử chép cả ngàn chương
Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương

Ta thấy hình ta những miếu đền
Tượng thờ nghìn bệ những công viên
Sao không, khói với hương sùng kính
Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên

Ta thấy muôn sao đứng kín trời
Chờ ta, Bắc Đẩu trở về ngôi
Sao không, một điểm lân tinh vẫn
Cháy được lên từ đáy thẳm khơi

Ta thấy đường ta Chúa hiện hình
Vườn ta Phật ngủ, ngõ thần linh
Sao không, tâm thức riêng bờ cõi
Địa ngục ngươi là, kẻ khác ơi!

Ta thấy nơi ta trục đất ngừng
Và cùng một lúc trục trời ngưng
Sao không, hạt bụi trong lòng trục
Cũng đủ vòng quay phải dửng dưng

Ta thấy ta -đêm giữa sáng ngày
Ta ngày giữa tối thẳm -đêm dài
Sao không, nhật nguyệt đều tăm tối
Từ thuở chim hồng rét mướt bay

Ta thấy nhân gian bỗng khóc òa
Nhìn hình ta khuất bóng ta xa
Sao không, huyết lệ trong trời đất
Là phát sinh từ huyết lệ ta

Ta thấy rèm nhung khép lại rồi
Hạ màn. Thế kỷ hết trò chơi
Sao không, quay gót tên hề đã
Chán một trò điên diễn với người

Ta thấy ta treo cổ dưới cành
Rất hiền giấc ngủ giữa rừng xanh
Sao không, sao chẳng không là vậy
Khi chẳng còn chi ở khúc quanh

Mai Thảo


Chân dung Mai Thảo - dinhcuong

Monday, January 15, 2018

349. Tranh TRƯƠNG VŨ: TRONG CƠN LŨ, chất liệu hỗn hợp trên bố, 30" x 30", thực hiện năm 2014


Tranh
TRƯƠNG VŨ

TRONG CƠN LŨ, chất liệu hỗn hợp trên bố, 30" x 30", thực hiện năm 2014

Sunday, January 14, 2018

348. Thơ LÊ VĂN TRUNG Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương

Ảnh: Google image


1.
Ta về ghé lại gian nhà cũ
Ngõ vắng, dây bìm chen lối vào
Nền gạch xám khô, tường mốc thẫm
Cây khế tàn bông rụng đớn đau

Cánh cửa mười năm còn để mở
Đìu hiu như mỏi cuộc mong chờ
Ta bước ngại ngần, xiêu bóng đổ
Run run thềm tối nhện giăng mờ

Con mực ốm già không nhớ nổi
Gầm gừ chẵng tỏ dấu thân quen
Ta gẫm đời ta chừng bao tuổi
Mịt mù như đã mấy trăm năm

Ta gọi mà không thành tiếng gọi
Lời ta chìm nghẹn ở trong lòng
(Ai cướp đới ta cả tiếng nói)
Ta về đây vườn trống nhà không

Ta vuốt ve từng ngọn cỏ khô
Từng viên sỏi vụn tự bao giờ
Lòng ta cũng cháy theo mùa hạn
Cõi người đã khát những cơn mưa

Lòng ta cũng cháy theo mùa hạn
Đất nẻ sâu hằn những nếp nhăn
Ai vắt khô rồi dòng suối cạn
Và mắt đời khô giọt lệ bầm

Ta về như đứa con lưu lạc
Nửa đời áo rách vá tang thương
Trăm nẻo ngược xuôi không ngỏ thoát
Ta đành như kẻ mất quê hương

Đâu lũ chim sâu mùa nhãn chín
Buồng cau con sẻ ríu ran xưa
Ta nhìn chỉ thấy màu mây bạc
Hiu hắt đùn quanh ngọn núi mờ

Muốn hỏi mà nghe lòng se quặn
Bạn bè, thân quyến , vợ con đâu?
Cơn gió độc nào xô đuổi tới
Trăm năm đành lạc mất đời nhau

Ta về như lá khô vừa rụng
Thương nhớ màu xanh buổi thiếu thời 
Ai ném đời ta qua biển sóng
Máu xương nào cũng máu xương thôi 

Em giạt về đâu ? Cơn bão dữ
Có biết ta rã cuộc kiếm tìm
Ai đã biến ta thành kẻ lạ
Giữa trái tim người rỉ máu đen

Ta về như cánh chim bay lạc
Đậu xuống vườn xưa lạnh tiếng kêu
Ai bắt đời chim quên giọng hót
Lời chim rịn máu đỏ mây chiều

Về nghe con dế nắm trong cỏ
Một tối khuya nào gáy dưới sương
Giờ đây tiếng dế chìm quên lãng
Ta lạc vào trong cõi nhiễu nhương

Thôi chẵng còn gì, xin gửi lại
Ta như con vượn lẻ đầu non
Gửi xuống trần gian cơn hú dại
Tiếng đau vang lạnh cuối phương ngàn

Thôi chẵng còn gì, xin gửi lại
Ta tật nguyền đến cả niềm tin
Ta về như đất về trong đất
Còn, mất xoay vòng luật biến thiên

Em có còn bên trời sương khói
Một đêm nào lòng chạnh xót xa
Hãy thắp giùm ta đôi giọt lệ
Gọi là đền đáp nghĩa tình xưa

Gọi là đã trót chìm dâu bể
Thì sá gì năm hạn tháng mưa
Ào ào loạn gió oan khiên tới
Thổi tắt trần gian ngọn nến mờ

Thôi hãy vì nhau mà giữ lại
Chút tàn tro : bí tích nhiệm màu
Một mai dựng lại thiên đường mới
Trời đất muôn loài thương mến nhau

Một mai dựng lại thiên đường mới
Em trồng hoa trên mỗi lối về
Ta dẫu đui mù, thân phế tật
Ôm ghì thiên hạ trong hai tay

Thôi hãy vì nhau xin gắng đợi
Giờ phục sinh. Đợi giờ phục sinh!
Ngày mai Chúa sẽ từ trong đất
Về trần gian rao giảng hòa bình

Em thắp giùm ta nghìn ngọn nến
Ta ngồi vẽ lại giấc mơ xưa
Em rót giùm ta nghìn cốc rượu
Uống vì thiên hạ buổi can qua

Thôi hãy vì nhau xin gắng đợi
Dù đời ta cuối bải đầu ghềnh
Sẽ có ngày bên gian nhà cũ
Ta ngồi kể chuyện dưới sao đêm

Em hát mừng qua cơn mộng dữ
Áo tình một sớm tỏa hương xuân
Ta rước em về gian nhà cũ
Trồng lại vườn rau, chăm khóm hồng

Ta sẽ khai mương thông lạch mới
Con cá reo mừng vẫy sóng xao
Rừng núi hồi sinh đêm vũ hội
Tạ đất trời thoát cuộc binh đao

Ong bướm xôn xao mừng lễ cưới
Chúc phúc ta nên đời vợ chồng
Ta hôn lên mắt ngời khát vọng
Quên chuyện mười năm cũ nát lòng

Đôi chim mùa trước về xây tổ
Trên đọt cau già mới trổ hoa
Ta trải lòng ta lên cỏ mượt
Em hiền nhung lụa giấc mơ ta

Ta sẽ gom thâu từng vỏ đạn
Từng mảnh bom cuối rạch đầu ngòi
Từng mảnh xương người, manh vải mục
Từng dòng uất nghẹn cháy khôn nguôi

Ấy thế mà khi ta trở về
Vườn xưa quạnh quẻ, xác mai gầy
Cúi hôn mặt đất còn đau buốt
Ngọn gió oan hờn thổi sắt se

Bóng ta đổ xuống bên hiên vắng
Như bóng ma về khóc đớn đau
Thôi hãy vì nhau mà gắng đợi
Một ngày thăm thẳm của mai sai

Rồi cõi lòng em sẽ bừng nở
Một màu hoa rất đổi dị thường
Cánh cửa đời ta còn để mở
Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương.

2.
Ta về tay níu hoài khung cửa
Gọi xót xa từng nỗi nhớ quên
Gọi những lòng đi không trở lại
Gọi những tình xanh đã úa vàng

Ta về tay níu niềm hoang phế
Thương vách tường rêu lạnh nỗi niềm
Hỡi em nhan sắc chìm dâu bể
Hỡi ta nghìn dặm những lênh đênh

Ta về tay níu lòng hư ảo
Hụt giữa bờ đau giấc mộng người
Hụt giữa trăm năm mùa trăng vỡ
Hụt giữa đời nhau quá ngậm ngùi

Ta về tay níu nhành lan úa
Thương tóc đêm rằm lộng phấn hương
Chừ biết tìm đâu hồn nhung lụa
Một thuở tình mây áo nguyệt vàng

Ta về ? Ta níu ta ! Một bóng
Nghe gió oan khiên thổi buốt lòng
Đời nhau ? Còn chỉ từng con sóng
Vỗ mãi về đâu những tiếc thương !


LÊ VĂN TRUNG

347. TRẦN HOÀI THƯ Viết trong ngày ra mắt sách VỀ HƯỚNG MẶT TRỜI LẶN năm 1999.



 ...Bây giờ đến lượt nhà văn lão thành Doãn Quốc Sỹ lên nói về văn phong của THT. Ông đọc một đoạn trong truyện Trưa Địa Ngục.

 “Người vợ của thiếu úy Chấn thấy tôi kêu lên. Chị đi tìm xác chồng. Chị hỏi tôi: Xác anh ấy đem về đây chưa? Tôi nói: Có lẽ ngày hôm nay, chị Chấn à. Hôm qua khó lắm. Mình vào bị đánh bật ra liền. Tôi cũng kể lại trận đánh cho chị nghe. Tôi đứng trên mõm đá vừa chiếm nhìn anh cõng một người lính bị thương chạy xuống rồi trở lên. Sau đó anh bị đạn. Bọn tôi ở phía trên cố ném lựu đạn nhưng chẳng ăn thua gì.

Tôi rưng rưng kể. Người đàn bà mất hồn như một xác chết. Đôi mắt chị ráo khô, không còn một chút sinh khí. Rồi chị từ biệt tôi. Bóng chị khuất sau dàn hoa giấy trước cổng bệnh viện.”
                           
Khi ông đọc, tôi đã phải bàng hoàng. Vâng. Chỉ một mình tôi hiểu. Và tôi biết chỉ một người khác trong phòng này hiểu. Nhà văn lão thành làm sao được biết nhân vật chính ấy  đang hiện diện trong phòng văn này. 

Lần đầu chỉ cách một tiếng đồng hồ, tôi đã bàng hoàng khi hai mẹ con (tôi đoán thế)  đến tìm tôi giữa hội trường đông đảo. Và  khi đôi mắt người thiếu phụ, nhìn tôi, ngấn lệ: “Chú Thư, chú biết ai không?," Tôi vẫn còn lúng túng. Thì chị tiếp: "Tôi là vợ của anh Chấn đây". Bên chị Chấn,  cháu gái mếu máo nói với tôi: “Ba cháu mất khi cháu mới 5 tuổi”, để tôi không cầm được cảm xúc ôm choàng lấy chị và cháu. Giờ đây,  lại thêm một lần chị Chấn lại được nhắc nhở. Nơi này không phải là bãi chiến trường, cớ sao hồn tử sĩ gió ù ù thổi. Có phải cơn gió lạ từ một cõi nào đã tách rời cơn bão George đang gầm gừ đe dọa thành phố Houston, để năm sắc cầu vồng in trên nền mây u ám,  để những cơn mưa như thác phải tạnh lại, và bầu trời trở nên nắng ráo lạ lùng... Ai kêu thúc nhà văn  Doãn Quốc Sỹ với những giòng câm chử nghĩa ? Ai đánh động vào con tim của ông để ông chỉ nhắc đến một người goá phụ chung thủy giữa bao nhiêu nhân vật trong suốt 35 truyện ngắn mà ông không hề biết ?

Anh Chấn ơi. Cám ơn anh linh của anh đã tạo nên  điều huyền nhiệm. Có nghĩa là, anh vẫn luôn luôn hiện diện bên bạn bè, đồng đội, thân nhân của anh.

Người lính VNCH không bao giờ chết.
                                               
TRẦN HOÀI THƯ
New Jersey 30/4/1999                                                

346. Thơ PHẠM CAO HOÀNG: ĐÀ LẠT và câu chuyện về khu vườn thi sĩ

Hồ Xuân Hương, photo by PCH, Đà Lạt, 9.2017


và bài thơ tôi viết đêm nay
là bài thơ sau bốn mươi năm
kể từ hôm tôi nắm tay em
chầm chậm đi qua Khu Hòa Bình
xuống con dốc Duy Tân
rẽ sang Hai Bà Trưng
và dừng lại nơi chiếc cầu Vĩnh Viễn

đêm ấy
Đà Lạt có một chút mưa bay
có tiếng hát của Lê Uyên Phương, của Phụng, của Tiên
của Nhượng, của Phong, của Triền, của Chức
em mặc chiếc áo dài màu xanh của miền đồi núi
đôi mắt hồn nhiên như một bài thơ tình

đi bên em trong đêm cao nguyên
tôi nói với em về ước mơ của chàng lãng tử
chàng lãng tử đưa em đến một khu rừng
và dừng lại bên dòng suối
nói với em rằng tôi yêu em
nói với em rằng tôi sẽ không xa em

đi bên em trong đêm cao nguyên
tôi nói với em về câu chuyện thần tiên
tôi và em đi đến một khu vườn
nơi mọi người chỉ biết yêu nhau
chỉ biết tặng nhau hoa, nụ cười và những bài thơ 
tôi gọi đó là vườn thi sĩ
em gật đầu cười rất nhẹ:
em sẽ ở cùng anh trong khu vườn đó
và bàn tay tôi vừa chạm trái tim em

Phạm Cao Hoàng
Virginia, 2014

345. HỒ ĐÌNH NGHIÊM: BÊN ĐÓ BẠN Ở XỨ CỜ HOA BÊN ĐÂY LÁ PHONG RỤNG XUỐNG ĐỜI



Gió sông buốt mặt chiều cóng đêm, cứng thân trắng lạnh đến vô cùng. Người đi xiêu lạc chân nghi ngại, đôi bờ liền lạc một màu tang. Cá còn bên dưới dòng nước ấm? Biết về đâu lưu lượng đã bạc lòng, ai qua bên ấy lối trơn trợt, tưởng quê nhà đèn tỏ tầng không. Lệ thuỷ chẳng còn trơ mặt bóng, đi trên sông ai tin được sự tình.

Tình đóng băng đốm lửa đã lụi tàn. Sách mng dần tôi xé đốt từng trang, chữ co quắp cho tro than đón nhận. Đọc ra không, lệch lạc những chương đời? Bạn bên Mỹ hỏi tôi việc in sách, lần khân thậm thụt sợ giả nhi, nghi ngi chôn tự mình cũng khó hiểu, bộc bạch nào nghịch lý cũng chất đầy. Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Bạn thấy chăng, điều đó tin được mấy phần? Tôi nhớ bạn rồi nghiệm ra tình mình xấu, hoàn chnh một vuông tròn ai cũng muốn tác thành, răng cả gan “đời mất vui khi đã vẹn câu thề”?

Muốn sang thăm bạn phải cn vô quốc tịch, vẹn câu thề hãnh din làm công dân. Vượt biên gii phi nắm hộ chiếu, tình chúng ta giăng mắc lắm vòng đai. Kim cô trên đầu không chỉ đội một cái, kìa nón mũ cũng sợ nắng mưa. Ai tụng chú mà mình nghe lạnh cẳng, thì muôn năm vẫn đá cứng chân mềm. Sang tới đây tưởng chừng đã an ổn, ngó vậy mà đèo cao núi cả không phải vậy đâu. Trần ai khoai củ là gì nh? Ăn sắn vào có khi lại bị say. Tôi viết dài người than mỏi mắt, không đủ thời gicho ông nắm tay, đừng lay nhé tâm thân đang an lạc, bây giờ người đọc đếm trên đầu ngón tay.

Thì sang đây giả lơ chuyện văn chương, tui dắt ông đi Cali, đi Houston ăn nhà hàng. Nơi ông ở thực phẩm sao dở tệ, thức ăn gì chẳng ra trò ngô khoai. Sao xứ lạnh mà nhà cửa ưa nói thánh nói tướng, ở Texas đâu có ai hét giá trên trời. Bê tông cốt sắt đàng hoàng nhé, giá bèo so ra bằng tậu một mái tranh hai quả… Chuyện trần tục bao giờ cũng sướng miệng đại ngôn, ở gần nhau e có khi lửa rơm bén sinh hoả hoạn. Xa xôi quá ông chỉ được tài thêu dệt, mò qua đây tình cũ không rủ cũng đến, phải vậy hôn?

m qua đọc email cứ vô ra như Vân Tiên cõng mẹ già, nhà không cột cũng xúi đầu người búa bổ. Nhớ ngày ấy tiễn bạn đi đoàn tụ, mây phi trường tán loạn gọi mưa bay. Dần dà sao mọi người nuôi bội bạc, có ăn năn khi quê lụt tức bờ? Ai xả lũ đúng quy trình cho nước ngập? Chúng sinh bơi bến bờ ở phương nao? Đôi lần bạn gửi về cho cái phao, qun jeans năm cũ chưa phai màu, dẫu xác xơ cũng đủ che hình tướng, lai sn dù chân bước chỉ loanh quanh. Rồi chim bay giúp người quên đất cũ, xứ lá phong rộng cửa cho ở nhờ. Muôn dặm bây chừ thu gang tấc, cỡ người đầu sông ta cuối sông. Đọc thơ Thâm Tâm đón tịch mch: “Gió thốc hàng hiên lười viễn mộng, mưa rào mặt cát gợi ly ca”. Đợi trời ửng nắng đi thăm bạn, đắm mình xuống sông tắm hai lần. Bên ấy nóng khí trời nghe hp tạng, thích đổ mồ hôi sôi nước mắt hơn mãi ngồi thu lu. Chữ co quắp phải mang ra phơi nng, nhờ bạn thoa chút kem chống tia cực tím hồng ngoại gọi là i trơn. Nằm bên nhau nhớ Sài Gòn tháng tư đổ lửa. Bà Hom bà Quẹo ông Tạ chú Ía giờ ra sao? Xin bạn đừng chơi trò con ma nhà họ Hứa, tôi nguyện cn cù ngồi nhổ lông mày suốt năm canh. Hay học thói phim ảnh Lolita, cong lưng quét sơn đỏ mười ngón chân bạn. Đời sẽ xấu vì ưa dang d, hạnh phúc thay khi đã vẹn câu thề. Hình như đây là khẩu khí của Nguyễn Công Trứ ?

Ông nhà ông, ông nhmi
Nhmi nên mi bưc chân đi
Không đi mi trách sao chng đến
Đến thì mi bo đến mn chi
Mn chi ông đã mn chi đng?
Mn đng ông mn đã chán khi.

Bây chừ đọc thơ xưa mà hổ thẹn. Tình đôi ta luôn thiếu hụt nhãn tự mần chi, chi đặng, mn chán khi”. Đường xa vn dạm sơn khê có gây chuyện mỏi gi chn chân? Tôi sẽ sang thăm cho dù phải chống nạng. Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, mà con người thì phải cà nhc lê thân, ấy là đạo vậy! Xin bạn đừng hoảng chớ tội tình chi mà anh phải đoạ đày”. Viết tròn chữ tình mới là phận sự đôi ta, lquá hạn già nua thì hẳn liu cơm gắp mm nhậu sương sương chớ không phá mồi ăn dè ăn xẻn. Tôi mãi yêu cái gương soi vì khi tôi khóc nó chẳng hề cười. Liệu bạn có được tính thuỷ chung như một tấm gương?

Mai mốt dành tiền mua vé máy bay, vẽ lên không đường đi một phi trình. Tôi sang bên ấy sống đời cũ, mưa gió không sờn những sắt son. Hãy cho tôi ôm trong đôi tay, có phai chăng chỉ mái tóc nhàu. Và nghèo nàn duy một bồ chữ, nói chẳng cùng tôi yêu bạn siết bao! Bạn là cuốn sách tôi mộng tưởng, in làm gì vạch áo cho người xem lưng? Nốt ruồi son còn giấu dưới lưng quần, tôi nhớ lắm môi mềm nht lây lan. Tuyết bây giờ chưa chịu tan, bắc cực không thu gió lạnh tràn. Ngọn lửa trong lòng bằng hạt đỗ, bạn thổi gùm cho đốm than bùng. Thổi thì ở gần mới thổi đặng, thổi đặng em thổi suốt năm canh. Hăm bốn giờ có chịu nổi đêm bảy ngày ba? Ôi, đấy chính là công án vậy! Khó ngộ hơn câu chú “đời là bể khổ, tình là giây oan”.

Đâu ai khổ, đâu người oan. Đắp chung chăn chuyện trò cho ra lẽ. Và tìm cách trả thù cho bõ những ngày cơ cực. Em mãi là bài thơ suốt đời tôi viết chửa xong. Mặt nghiêm và buồn.


Hồ Đình Nghiê