Saturday, October 19, 2019

1273. NGẬM NGÙI Thơ Huy Cận - Phạm Duy phổ nhạc - Ca sĩ (người Pháp) Lily Doiron



NGẬM NGÙI
Thơ Huy Cận
Phạm Duy phổ nhạc
Ca sĩ (người Pháp) Lily Doiron 

Bấm vào ảnh dưới đây:




Friday, October 18, 2019

1272. Chân dung nhà văn Áo PETER HANDKE Giải Nobel Văn Học 2019 - Được vẽ bởi họa sĩ người Thụy Điển NIKLAS ELMEHED



Chân dung nhà văn Áo
PETER HANDKE
Giải Nobel Văn Chương 2019


Được vẽ bởi họa sĩ người Thụy Điển NIKLAS ELMEHED


Wednesday, October 16, 2019

1271. PHẠM CAO HOÀNG Gặp gỡ ở Palm Springs

Một dãy núi đá ở Palm Springs, California - Photo by Phạm Cao Hoàng, 11 October 2019

Palm Springs  là một thành phố nhỏ nằm cách Los Angeles khoảng hai tiếng đồng hồ lái xe về hướng đông. Trước kia, vùng đất này thuộc về Mexico, sau này được sát nhập vào Hoa Kỳ vào năm 1848. Nơi đây từng là một vùng sa mạc với những đồi cát mênh mông và những dãy núi đá hùng vĩ. Người Mỹ đã xẻ núi, lấp sa mạc tạo nên thành phố nổi tiếng này.

Đường đến Palm Springs, California - Photo by Phạm Cao Hoàng, 10 October 2019

Dân số Palm Springs khoảng 47 ngàn người. Khác với các nơi khác trên nước Mỹ, thành phố này không xây dựng nhà chọc trời cao ngất hay những xa lộ rộng thênh thang. Palm Springs là một thành phố nhỏ nhắn và xinh xắn.  Điều thú vị của thành phố này là các khu dân cư trông giống những ngôi làng với các căn nhà trệt không lầu dọc theo những con đường nhỏ.  Khu phố chính Palm Canyon Drive là một khu phố nhỏ, thuộc vào loại “đi dăm phút đã về chốn cũ”. 


Cảnh bình yên trong 1 khu dân cư ở Palm Springs - Photo by Phạm Cao Hoàng, 10 October 2019

Tuy đơn sơ như vậy nhưng Palm Springs là nơi nghỉ dưỡng của các tài tử điện ảnh Hollywood, các văn nghệ sĩ nổi tiếng và giới thượng lưu khắp nơi trên thế giới. Nơi đây có nhiều viện bảo tàng, nhà hàng, khách sạn, sân golf… Người dân có mức sống khá giả, chủ yếu dựa vào du lịch, bình quân thu nhập đầu người khoảng 48 ngàn dollars/năm.  Mùa hè Palm Springs rất nóng, khoảng 120 độ F. Mùa đông nhiệt độ khoảng 70 độ F. Mùa đông là khoảng thời gian nhiều người đến đây để tránh cái lạnh của các nơi khác.

Núi đá, những cây palm và những căn nhà trệt là nét đặc trưng ở Palm Springs - 
Photo by Phạm Cao Hoàng, 11 October 2019

Chúng tôi đến Palm Springs không phải để du lịch mà là ở lại chơi với gia đình người em của Hoa: Quang Minh và Thiên Nga. Cùng đi với chúng tôi còn có gia đình một người em khác của Hoa: Nguyệt Ánh và Công Trung. Cả 3 gia đình chúng tôi có nhiều kỷ niệm với nhau, cùng rời khỏi Việt Nam vào cuối thế kỷ 20, với một ước nguyện chung là tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn, không phải cho chúng tôi, mà cho các con. 

Ra đi gần như với hai bàn tay trắng, cả 3 gia đình chúng tôi phài đối mặt với những khó khăn chồng chất, làm nhiều công việc khác nhau, và hiểu rằng “ở quê người không chỉ có hoa hồng mà có cả những cơn lốc dữ”. Gia đình tôi định cư ở Virginia, Nguyệt Ánh và Công Trung tìm được cuộc sống ổn định ở Maryland, còn Quang Minh và Thiên Nga trôi giạt về thành phố sa mạc này. Chúng tôi đã từng chia sẻ với nhau những khó khăn trong những năm tháng lưu lạc ở xứ người. Đây là lúc chúng tôi ôn lại những kỷ niệm, nhìn lại đoạn  đường 20 năm lập nghiệp trên đất Mỹ. Ngày tháng trôi qua, các con của cả 3 gia đình chúng tôi giờ đã trưởng thành, đi học, đi làm. Những khó khăn rồi cũng vượt qua. Những ước mơ giờ cũng đã thành hiện thực.

Chúng tôi, dưới chân ngọn núi San Jacinto

và 4 người em: Công Trung + Nguyệt Ánh , Thiên Nga + Quang Minh
Palm Springs, 11 October 2019

Buổi tối, Quang Minh đưa chúng tôi đến đường Palm Canyon Drive để xem VillageFest. VillageFest là một sinh hoạt văn hóa riêng của Palm Springs được tổ chức hàng tuần vào tối thứ năm. Xe cộ sẽ không được chạy vào khu phố này vào tối thứ năm. Dọc hai bên đường các sạp hàng được bày ra bán đồ thủ công mỹ nghệ, tranh vẽ, quần áo, vải vóc, thức ăn, thức uống của địa phương… Du khách tản bộ, cà phê cà pháo, mua sắm cho đến gần nửa đêm.

VillageFest ở khu phố Palm Canyon Drive - Photo by Phạm Cao Hoàng, 10 October 2019

Sáng hôm sau Quang Minh đưa chúng tôi đi cáp treo lên đỉnh núi San Jacinto. Đỉnh núi này nằm ở độ cao 3302 mét so với mực nước biển. Cáp treo lên đỉnh San Jacinto thuộc vào loại lớn nhất thế giới, có sức chứa khoảng 80 người cho một chuyến,  được xây dựng vào năm 1963, vừa di chuyển từ chân núi lên đỉnh núi, vừa từ từ xoay 180 độ để du khách ngắm cảnh núi non hùng vĩ xung quanh. Ca nhạc sĩ lừng danh John Lennon của ban nhạc The Beattles từng đi cáp treo này vào năm 1974, giữa chừng bị mất điện, cáp treo nằm lơ lửng trên không trung cách mặt đất hàng ngàn mét. Sau đó điện có lại ngay. Hú hồn. Thật ra, sự cố như vậy hiếm khi xảy ra, và nếu có xảy ra thì đã có cách giải quyết kịp thời. Vé đi cáp treo cho 1 người khoảng 27 dollars. Trên đỉnh núi có nhà hàng, quán cà phê và nhiều lối đi dành cho những người thích đi bộ đường dài hay leo núi. Du khách có thể ở chơi cả ngày trên đó nhung chậm nhất là 9 giờ 45 tối phải xuống núi bằng chuyến cáp treo cuối cùng trong ngày.

Hai chị em Cúc Hoa và Nguyệt Ánh trên đinh San Jacinto 
Photo by Phạm Cao Hoàng, 11 October 2019

Nhìn xuống thành phố Palm Springs từ độ cao 3302 mét
Photo by Phạm Cao Hoàng, 11 October 2019

Cáp treo lên đỉnh núi San Jacinto. Nguồn ảnh: pstramway.com

Poster giới thiệu một số thông tin về ngọn núi San Jacinto

Palm Springs không chỉ có chừng đó mà còn có hàng trăm thứ khác để du khách thưởng ngoạn và nếu muốn thưởng ngoạn đầy đủ chắc phải ở lại đó vài ba tháng.

Palm Springs, thành phố sa mạc hết sức ấn tượng. Lần này không phải đi du lịch nên chúng tôi chỉ ở lại được 2 ngày. Lần sau, sẽ ở lại lâu hơn, và rủ thêm họa sĩ Trương Vũ về đó vẽ tranh, tối thứ năm mang ra VillageFest để bán.

Tạm biệt Palm Springs. 
Tạm biệt Quang Minh và Thiên Nga. 
Hẹn ngày gặp lại.

PHẠM CAO HOÀNG,
Virginia, 16 October 2019

Wednesday, October 9, 2019

Chia buồn cùng gia đình nhà thơ Du Tử Lê














1269. THI SĨ DU TỬ LÊ, TÁC GIẢ CỦA ‘KHÚC THỤY DU’, QUA ĐỜI


THI SĨ DU TỬ LÊ,
TÁC GIẢ CỦA ‘KHÚC THỤY DU’, 
QUA ĐỜI

Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

GARDEN GROVE, California (NV) – Thi sĩ Du Tử Lê vừa qua đời lúc 8 giờ 6 phút tối Thứ Hai, 7 Tháng Mười, tại tư gia ở Garden Grove, hưởng thọ 77 tuổi.

Tin này được cô Orchid Lâm Quỳnh, ái nữ của ông, cho nhật báo Người Việt biết lúc 11 giờ tối Thứ Ba.

Cô kể: “Em báo tin này hơi trễ vì bây giờ mọi việc mới xong. Thực ra, tim bố ngừng đập lúc 8 giờ 6 phút tối Thứ Hai. Lúc đó, em vẫn gọi 911 và đưa bố vào bệnh viện. Bây giờ thì bố đã thật sự vĩnh viễn ra đi.”

Theo trang nhà dutule.com, nhà thơ Du Tử Lê, tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam.

Năm 1954, ông theo gia đình di cư vào miền Nam.

Ông là cựu học sinh trường Chu Văn An, Trần Lục, rồi đại học Văn Khoa Sài Gòn, nguyên sĩ quan QLVNCH.

Ông làm việc tại Cục Tâm Lý Chiến trong vai trò phóng viên chiến trường, trước khi làm thư ký tòa soạn nguyệt san Tiền Phong.

Năm 1969, ông theo học khóa tu nghiệp báo chí tại thành phố Indianapolis, tiểu bang Indiana.

Năm 1973, ông được trao giải Văn Học Nghệ Thuật Toàn Quốc, bộ môn Thi Ca, với thi phẩm: “Thơ Du Tử Lê 1967-1972.”

Ông định cư tại Hoa Kỳ sau biến cố 30 Tháng Tư, 1975.

Khởi sự làm thơ rất sớm, từ năm 1953 tại Hà Nội, với nhiều bút hiệu khác nhau, bút hiệu Du Tử Lê được ông dùng chính thức từ năm 1958 trên tạp chí Mai.

Thơ của ông xuất hiện trên nhiều tạp chí trong và ngoài nước. Ông có thơ đăng trên nhật báo Los Angeles Times, 1983, và New York Times, 1994.

Năm 1993, Giáo Sư Neil L. Jaimeson chọn dịch và phân tích một bài thơ của Du Tử Lê in trong cuốn “Understanding Vietnam,” do hai đại học UC Berkeley và UCLA và nhà xuất bản London ấn hành, là sách giáo khoa về văn học Việt Nam cho nhiều đại học tại Hoa Kỳ và Âu Châu.

Vẫn theo tác giả này, cùng với Nguyên Sa, sự đóng góp trí tuệ của Du Tử Lê cũng như Linh Mục Thanh Lãng và Nhất Linh-Nguyễn Tường Tam là điều không cần phải hỏi lại (Understanding Vietnam, trang 344).

Du Tử Lê là một trong sáu nhà thơ Việt Nam thuộc thế kỷ thứ 20, có thơ được chọn in trong tuyển tập “Thi Ca Thế Giới Từ Thời Thượng Cổ Tới Ngày Nay” (World Poetry – An Anthology of Verse from Antiquity to Our Time) do nhà xuất bản W.W. Norton New York, New York, ấn hành năm 1998.

Thơ của ông cũng được một số đại học dùng để giảng dạy cho sinh viên từ năm 1990.

Ký giả Jean Claude Pomonti, một nhà báo hàng đầu của tạp chí Le Monde của Pháp, đã chọn một bài thơ của Du Tử Lê để dịch sang Pháp ngữ và phê bình trong tác phẩm “La Rage D’Être Vietnamien” do Seuil de Paris xuất bản năm 1975.

Du Tử Lê là một trong bảy nhà thơ miền Nam, được cố nhà văn Mai Thảo chọn là “Bảy Vì Sao Bắc Đẩu” của nửa thế kỷ thi ca Việt Nam. Sáu người kia là Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Bùi Giáng, Nguyên Sa, Thanh Tâm Tuyền, và Tô Thùy Yên.

Du Tử Lê là tác giả của trên 70 tác phẩm đã xuất bản.

Thi phẩm đầu tiên của ông xuất bản năm 1964.

Tùy bút của ông bao gồm “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời,” do công ty Văn Hóa Cổ Phần Phương Nam, Sài Gòn, ấn hành Tháng Tư, 2017; “Mẹ về Biển Đông,” do Hội Nhà Văn Việt Nam, Hà Nội, xuất bản Tháng Sáu, 2017; Tuyển tập thơ “Khúc Thụy Du,” do Phanbook, Sài Gòn, xuất bản Tháng Sáu, 2018; Tuyển tập thơ “Trên Ngọn Tình Sầu” và truyện dài “Với nhau, một ngày nào” (in lần thứ ba), do Saigon Books xuất bản Tháng Bảy, 2018.

Nếu không kể những tác phẩm được tái bản thì tuyển tập thơ “Trên Ngọn Tình Sầu” là tác phẩm thứ 73 của họ Lê, tính đến Tháng Bảy, 2018.

Là một trong những nhà thơ lớn của văn học Việt Nam, thơ của ông cũng được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc và trở thành những bài nhạc nổi tiếng như “Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn,” “Hạnh Phúc Buồn (Trong Tay Thánh Nữ Có Đời Tôi),” “Giữ Đời Cho Nhau (Ơn Em),” “Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển,” “Khúc Thụy Du,” “K Khúc Của Lê,” “Khi Cuộc Tình Đã Chết,”….

Từ năm 1981 tới nay, nhà thơ Du Tử Lê có nhiều buổi thuyết trình tại một số đại học tại Hoa Kỳ, Pháp, Đức, và Úc. Ông từng hai lần được mời đến Harvard University để nói chuyện về thơ của mình.

Từ năm 2009 tới 2012, mỗi năm Du Tử Lê đều có ít nhất một lần thuyết trình về thơ tại đại học UC Berkeley và đại học Cal State Fullerton.

Ngoài thi ca, Du Tử Lê còn là một họa sĩ.

Kể từ Tháng Bảy, 2011, nhiều tranh của ông được dùng làm bìa sách cũng như in nơi trang bìa của một số tạp chí xuất bản tại Hoa Kỳ.

Tính tới 2012, ông đã có hai cuộc triển lãm cá nhân, một tại Houston, Texas, và một tại Seattle, Washington.

Cuộc triển lãm cá nhân lần thứ ba của Du Tử Lê, vào Thứ Bảy, 30 Tháng Ba, 2013, tại Virginia, là triển lãm mở đầu cho năm.

Và năm 2014 của họ Lê được đánh dấu bằng cuộc triển lãm bỏ túi ở Coffee Lover, San Jose, California, với bảy tác phẩm hội họa, được bán hết trong vòng 45 phút.

Cuối năm 2012, với sự hướng dẫn của Giáo Sư Diêu Thị Lan Hương, cô Trần Thị Như Ngọc, cư dân Hà Nội, đã chọn thơ Du Tử Lê cho luận văn tốt nghiệp thạc sĩ, chuyên ngành Lý Luận Văn Học, với tựa đề “Thơ Du Tử Lê Dưới Góc Nhìn Tư Duy Nghệ Thuật,” được hội đồng giám khảo chấm đậu và được phép dùng để giảng dạy. Luận văn này hiện được lưu trữ tại Đại Học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, thuộc Đại Học Quốc Gia Hà Nội, mã số: 60 22 01 20.

Chưa hết, thi sĩ Du Tử Lê còn viết văn và biên khảo văn học.

Bước vào năm 2015, tác phẩm truyện dài “Với nhau, một ngày nào” (tái bản lần thứ nhất) của nhà thơ, và bộ sách dầy 700 trang, tựa đề “Sơ lược 40 năm văn học nghệ thuật Việt 1975-2015” – tập 1, được cơ sở H.T. Productions xuất bản, công ty Amazon in và phát hành. Ngoài ra, bộ sách “Sơ lược 40 năm văn học nghệ thuật Việt 1975-2015” – tập 2, đầu sách thứ 67, của nhà thơ Du Tử Lê cũng được công ty Amazon in và phát hành giữa Tháng Chín.

Riêng năm 2018, tại Sài Gòn, đã có bốn đầu sách của Du Tử Lê được xuất bản cũng như tái bản, trong số đó, có các tuyển tập như:
-Tuyển tập thơ “Khúc Thụy Du,” tác phẩm thứ 72, do PhanBooks, Sài Gòn, xuất bản Tháng Sáu, 2018.

-Tuyển tập thơ “Trên Ngọn Tình Sầu,” tác phẩm thứ 73, do Saigon Books xuất bản Tháng Bảy, 2018.

-Tuyển tập tùy bút “Giữ Đời Cho Nhau” II, do PhanBooks, Sài Gòn, xuất bản Tháng Sáu, 2018.

(Đỗ Dzũng)
Nguồn: NGƯỜI VIỆT, California, 8 October 2019

1268. KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN Thơ Du Tử Lê Phạm Đình Chương phổ nhạc Tiếng hát Đinh Ngọc

KHII CHẾT
HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN
Thơ Du Tử Lê
Phạm Đình Chương phổ nhạc
Tiếng hát Đinh Ngọc

Bấm vào bức tranh dưới đây để nghe:

Chân dung Du Tử Lê, sơn dầu trên giấy, 18” x 20”, đinhcuong

Tuesday, October 8, 2019

1267. NGUYỄN MINH NỮU Studio trên đồi Hạt Dẻ



Nguyễn Minh Nữu
STUDIO TRÊN ĐỒI HẠT DẺ

Trương Vũ – Nguyễn Minh Nữu
Photo by Phạm Cao Hoàng, Woodbridge, 6 October 2019

Căn nhà rất đẹp, nằm trên một ngọn đồi, nhìn bao la ra phía trước là thảm cỏ mượt mà, xa hơn nữa, dưới thung lũng là thành phố Woodbridge của tiểu bang Virginia. Đứng trước hiên nhà, bên phải là hàng cây Hạt Dẻ, nhìn bao quát, cảm thấy nhẹ nhàng và thú vị như đi du lịch. Phạm Cao Hoàng rủ tôi ngồi trước thảm có xanh chụp hình kỷ niệm, hôm nay, Virginia vừa có vài ngày không khí chớm lạnh của mùa thu về trễ.

Họa sĩ, Nhà văn Trương Vũ vừa dọn về căn nhà này sau thời gian khá dài mua rồi để đó không ở. Dọn nhà và sắp xếp lại nơi ăn ở, nơi ngồi vẽ ở tuổi này là một việc không nhẹ nhàng nhưng tia mắt nhìn hạnh phúc của Trương Vũ làm chúng tôi chia sẻ được niềm vui thanh thản của anh và chị về nơi ở như một thắng cảnh, hay nói khác đi là một nơi cư ngụ an dưỡng tuyệt vời.

Chữ Chúng Tôi mà tôi mới dùng là: Anh chị Nguyễn Tường Giang, anh chị Phạm Cao Hoàng, Anh Nguyễn Mạnh Hùng, Anh chị Phạm Nhuận, chị Nguyễn thị Thanh Bình, Cháu Thiên Kim và vợ chồng tôi: Nguyễn Minh Nữu. Chúng tôi hẹn nhau và cùng đến thăm Studio mới, gặp gỡ sau mấy tháng không gặp và để chúc vui đến anh Trương Vũ sau khi Quán Văn số 67 phát hành tháng 9/2019 dành chuyên mục  Chân dung văn học cho Nhà văn, Họa sĩ Trương Vũ.

Căn nhà đẹp, trước khi bước vào nhà là một hàng hiên rộng, nhìn ra chân trời không bị giới hạn tầm mắt. Phòng khách với bàn ăn dài đủ chỗ cho 20 người ngồi trò chuyện, basement  được dùng để thành studio, trưng bày tranh và nơi làm việc của họa sĩ. Tất cả đều chưa hoàn chỉnh vì mới dọn về, còn nhiều bức tranh chưa treo lên, còn nhiều chỗ  còn bỏ trống chưa sắp xếp những đã lộ rõ ý tưởng của chủ nhân muốn tạo ra một nơi tụ họp thân tình văn nghệ.

Sau khi ăn những món ăn ngon do chị Cúc Hoa, Thiên Kim và Kim Mai thực hiện, uống cạn ly vang đỏ chúc mừng hội ngộ với nhau. Trương Vũ vắn tắt nói về tạp chí Quán Văn, khâm phục sức làm việc dẻo dai và nhiệt tình của nhà văn Nguyên Minh, người chủ trương, và một số anh chị em đồng điệu. Sau đó nói về Quán Văn số 67 có tựa để chung là Đuổi Bóng Hoàng Hôn với chân dung văn học Nhà văn, Họa Sĩ Trương Vũ. 

Đuổi Bóng Hoàng Hôn là tuyển tập 19 tiểu luận được xuất bản năm 2019, gồm 19 tiểu luận của Trương Vũ được viết và chọn lại từ rất nhiều bài viết suốt hơn ba mươi năm của một tác giả gắn bó rất nhiều với văn học hải ngoại, Sau khi phát hành vào tháng 6 năm 2019, tập tiểu luận được phản hồi, cảm nhận,  từ nhiều người cầm bút  như Trần Vũ, Lữ Quỳnh, Nguyễn Thị Thanh Bình, Du Tử Lê, Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc Tuấn... thì ba tháng sau, Tạp Chí Quán Văn thực hiện cuốn chân dung Văn Học Nhà văn Họa sĩ Trương Vũ  với một số tiểu luận trích trong tác phẩm ĐBHH. Cộng với bài viết của các tác giả khác (đã ghi ở trên) viết về tuyển tập này để người đọc được thấy bao quát hơn về một tác giả nhiều người yêu quý. Một tác giả mà Nguyễn Thị Thanh Bình đã ghi nhận rất rõ về tác phẩm của ông:

 Với một tâm thức như thế, và chúng ta thấy Trương Vũ đã dàn trải hết lòng, và như rút ruột, chúng ta chắc chắn mỗi người sẽ tìm và gặp, sẽ đọc và cảm nhận từng hạt lân tinh khác nhau những điều lấp lánh trong mớ chữ nghĩa dày dặn của Trương Vũ với tôi vẫn là hình ảnh đậm nét của một người không còn trẻ nữa nhưng không bao giờ già.

Trong Quán Văn 67 in lại được một số tác phẩm hội họa của Trương Vũ cùng một số bài khác của Đinh Cường, Nguyễn Xuân Thiệp, Duyên, Phạm Cao Hoàng, Nguyễn Minh Nữu viết về kỷ niệm với Trương Vũ.

Ngồi cạnh bên nhau, nói chuyện ngày xưa, nghe kể lại thời vừa ngồi vẽ, khi dọn nhà, tìm ra được những bức tranh bằng phấn tiên vài chân dung người mẫu mà bây giờ không biết nơi nào, rồi bất ngờ thấy hai bức ký họa của Đinh Cường và Nguyễn Trọng Khôi vẽ Trương Vũ được cất trong một tập sách hội họa .... Phạm Cao Hoàng nhắc lại đó là thời gian triển lãm chung ba người ở Virginia, buổi tối ngồi uống rượu với nhau, ba chàng họa sĩ lấy giấy ra và vẽ...về nhau. Một kỷ niệm đẹp và thú vị.

Lâng lâng kỷ niệm khi Nguyễn Tường Giang kể về tòa soạn Quán Văn, nghe Phạm Cao Hoàng kể chuyện các họa sĩ vẽ chân dung ở khu Monmartre, Paris. Nghe Nguyễn Mạnh Hùng kể, nghe Phạm Nhuận kể...

Ai cũng có chuyện để kể và ai cũng cảm thấy được cùng tham dự vào kỷ niệm của nhau.

Về ngồi đây cạnh nhau thôi
Mà nghe rộng suốt một đời cho nhau

Tạm chia tay với ngôi nhà trên đồi có hàng cây Hạt Dẻ, tạm chia tay với Studio mới rất thanh tĩnh có tầm nhìn tuyệt đẹp để Họa Sĩ Trương Vũ có điều kiện nhìn bốn mùa đi qua, ai trong chúng tôi đều nghĩ đây sẽ còn nhiều lần ghé lại với tấm lòng hiếu khách  của anh chị Trương Vũ. Như Phạm Cao Hoàng đã ghi nhận ngắn  : Và từ đây, chắc chắn sẽ có những bức tranh mới của Trương Vũ ra đời. Với không gian rất ấm cúng và văn nghệ này, chắc chắn nhiều cuộc gặp gỡ sẽ tiếp tục diễn ra.

NGUYỄN MINH NỮU
Virginia, October 8, 2019

Photo by Phạm Cao Hoàng, Woodbridge, 6 October 2019




1266. DUYÊN Lá thu rơi

Falling autumn leaves - Photo by Lilkar

gửi T.

lang thang về
trên con phố Bucktown
sau một cơn mưa nhẹ
đường sạch láng, mượt mà
như ai vừa tắm gội
gió nhẹ đùa trong nắng sớm
những chiếc lá vàng, nâu, đỏ
rơi. rụng ven đường
nhắc nhở em, mùa thu.

ờ, mùa thu...
lá rơi vàng. gió nhẹ
ơi những con gió
mềm lòng
vương mắt
buồn. em...
trời trong cao mây trắng...
có phải
mùa thu đã về
đưa em qua con phố
lá đổi mầu, vẽ lại lối xưa...

có em
ngày đầu thu cũ*
trong gió thu se lạnh
lịm hồn
bên khung cửa
lặng nhìn chiếc lá vàng. rơi
một mình...
đọc O’Henry, The Last Leaf
ước mơ. mơ ước...
chiếc lá vàng nhoè dần
trong nắng sớm
ơi mùa thu cũ. đã xưa...
vẫn tìm về
mỗi độ, lá thu rơi...

duyên
*mùa thu 1975

Monday, October 7, 2019

1265. PHẠM CAO HOÀNG : Ghi nhanh GẶP GỠ Ở WOODBRIDGE

Một góc studio mới của Trương Vũ ở thành phố Woodbridge, Virginia
Photo by Phạm Cao Hoàng, 6 October 2019


Chiều Chủ Nhật 6 tháng 10 năm 2019 nhóm thân hữu Trương Vũ ở miền đông Hoa Kỳ đã đến thành phố Woodbridge (Virginia) để tham dự buổi họp mặt tại studio mới của Trương Vũ. 

Studio nằm ở một vị trí rất đẹp. Nhìn ra phía trước là một bãi cỏ xanh mướt.

Dưới basement có quầy rượu với 3 chiếc bàn thiết kế giống như những chiếc bàn trong các quán cà phê và hàng trăm bức tranh của ông và các họa sĩ khác đã được chuyển về đây. 

Và từ đây, chắc chắn sẽ có những bức tranh mới của Trương Vũ ra đời. Trương Vũ từng nổi tiếng là một người biết chiêu hiền đãi sĩ và là một nhà hoạt động xã hội năng nổ với hàng trăm cuộc gặp gỡ đã được tổ chức trong các studio của ông. Với không gian mới rất ấm cúng và văn nghệ này, chắc chắn nhiều cuộc gặp gỡ sẽ tiếp tục diễn ra.

Nhân buổi họp mặt mừng studio mới của Trương Vũ, mỗi người đến tham dự được tặng một cuốn Quán Văn số 67 giới thiệu CHÂN DUNG NHÀ VĂN / HỌA SĨ TRƯƠNG VŨ do nhà văn Nguyên Minh thực hiện đầu tháng 9 vừa qua. Phần dành cho Trương Vũ khoảng 150 trang trong tổng số 278 trang, giới thiệu các bài viết và tranh của Trương Vũ và các bài viết về Trương Vũ.

Dưới đây là một số hình ảnh chúng tôi ghi lại tại buổi gặp gỡ này.

PHẠM CAO HOÀNG ghi nhanh
Virginia, 7 October 2019




Ladies: Đoan Trang   Bà Nguyễn Tường Giang   Chị An   Thanh Bình   Kim Mai   Cúc Hoa
Gentlemen: Trương Vũ   Nguyễn Tường Giang   Nguyễn Mạnh Hùng   Phạm Nhuận   Nguyễn Minh Nữu    Phạm Cao Hoàng  (Ảnh: Thiên Kim)

1264. Nguyễn Thị Thanh Bình: Trương Vũ - Những Chiêm Nghiệm Đuổi Bắt Chiếc Bóng Tuổi Trẻ Qua “Đuổi Bóng Hoàng Hôn”


Nguyễn Thị Thanh Bình
Trương Vũ - Những Chiêm Nghiệm
Đuổi Bắt Chiếc Bóng Tuổi Trẻ
Qua “Đuổi Bóng Hoàng Hôn”

Nhà văn / Họa sĩ Trương Vũ
Photo by Phạm Cao Hoàng, Woodbridge (VA), 6 October 2019

Đuổi Bóng Hoàng Hôn là tuyển tập tiểu luận do Nhân Ảnh xuất bản vừa mới ra mắt bạn đọc vào tháng 5/2019 đã được đón nhận nồng nhiệt của nhà văn Trương Vũ. Mới đó đã không thiếu những nhận định đầy ưu ái của nhà phê bình văn học nổi tiếng Nguyễn Hưng Quốc, Hoàng Ngọc-Tuấn và cả những nhà phê bình tài tử như của nhà văn Trần Vũ, nhà thơ Du Tử Lê...
Cầm tác phẩm vừa vặn 200 trang không quá dày thú thật có nhiều lúc ở nhiều đoạn, tôi đã phải khựng lại đôi lần để thử lượng khả năng nhâm nhi của mình.
Hơn thế nữa, đây là tác phẩm đầu tay của tác giả đã được tuyển chọn và đánh dấu cả cuộc hành trình chữ nghĩa từ năm 1989 đến năm ngoái 2018.
Ở đây vì thế tôi chỉ xin ghi lại vài cảm nhận như một độc giả nhiều phần vì yêu thích một cuốn sách thú vị đến với mọi người thế thôi.
“Đuổi Bóng Hoàng Hôn”, tôi yêu tựa đề nghe như thơ này, và hẳn nhiên tôi cũng yêu những trang viết này của một cây viết tiểu luận điềm đạm, có khi thơ mộng và không kém phần sắc sảo của Trương Vũ.
Điều có lẽ nhiều người thắc mắc là sao lại chọn một cái tựa thật thơ cho một thể loại tiểu luận? Và tại sao tác giả của chúng ta lại muốn “Đuổi Bóng Hoàng Hôn”?
Trong phần “Thay Lời Tựa” ở đầu cuốn sách nhà văn Trương Vũ đã bộc bạch là “mượn hình ảnh từ hai câu thơ của Thôi Hiệu trong bài Hoàng Hạc Lâu do Tản Đà dịch”.
À thì ra chính tác giả đã giúp chúng ta mở cánh cửa để bước vào thế giới của một nội dung đa dạng phong phú và hàm súc. Hai câu thơ “Quê hương khuất bóng hoàng hôn / Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai” rõ ràng ít nhiều đã gói ghém được những hạt lân tinh lấp lánh trong cùng thẩm tâm hồn của một nhà văn tỵ nạn “ra đi mang cả quê hương theo” như Trương Vũ, và chính điều sâu đậm này đã làm xao xuyến tâm tư người đọc nhiều nhất. Ở đây phải nói là từ mọi đề tài mà tác giả Trương Vũ muốn gửi gấm, trong đó có cái nhìn, đề nghị tâm huyết của một nhà giáo như chính nhân thân tác giả trước những tệ trạng giáo dục Việt Nam, những phóng chiếu xã hội học, quan điểm chính trị, quê nhà quê người và những trăn trở, kỷ niệm với chuỗi ký ức trân quí bằng hữu văn nghệ sĩ, cũng như những tưởng niệm chia lìa mất mát... Nhưng trên hết phải nói là văn học văn chương, với những nhận định khách quan, tinh tế mà phải mấy chục năm sau vẫn chưa mất thời gian tính và xác đáng lạ lùng.
Bài viết để lại ấn tượng nhất, mà chính nhà văn Trương Vũ đã đề câu “Tặng những nhà văn Việt Nam” càng đọc càng thấm thía, khiến tôi ước gì những phép lạ thần kỳ trong “Mùa Đông Prague” sẽ được chia bớt cho những trí thức và văn nghệ sĩ đúng nghĩa của đất nước mình.
Bài tiểu luận này Trương Vũ viết năm 1989, và cho đăng lần đầu trên một tạp chí văn chương là Văn Học thời nhà văn Nguyễn Mộng Giác làm chủ bút, và cách đây vài năm khi đọc lại, chính Trương Vũ đã phải hiệu đính thêm một vài cảm xúc khoảng hai trang, nhân chuyến đi nghỉ hè ở Âu Châu tạt ngang thủ đô Prague của Cộng Hòa Tiệp Khắc, và tôi đồng cảm nhất là mấy câu này: “Nhìn lại một số đổi thay chính trị lớn, tôi nghiệm ra một điều: nơi nào có sự tham dự tích cực của giới trí thức và văn nghệ sĩ  yêu nước, yêu sự sống, tôn trọng sự khác biệt, và can đảm đứng lên tranh đấu quyết liệt cho điều mình tin, cho những quyền căn bản của con người thì ở nơi đó, sự đổi thay mang lại ít bạo lực nhất, những quyền căn bản được phục hồi và xã hội phát triển nhanh nhất.”
Có lẽ cũng chưa trễ lắm để “Mùa Đông Prague” được phổ biến ở trong nước, để chí ít những nhà văn chân chính Việt Nam cũng muốn mình chiếm lãnh một chỗ đứng đặc biệt không những trong lòng độc giả, mà còn đóng góp được nhiều tiếng nói cho lương tâm của thời  đại chúng ta đang sống, như những nhà văn Tiệp Khắc dưới thời toàn trị.
Một thiên tiểu luận đáng được chú ý khác là “Chiến Tranh Việt Nam, Văn Học V.N.H.N và Phía Bên Kia Thiên Đường”. Ở đây không ngờ chúng ta lại cùng bắt gặp với những “hâm nóng” của báo chí lề phải trong nước về vấn nạn hòa hợp hòa giải dân tộc hiện nay.
Điểm nhấn là từ một bài viết khá nổi bật của nhà văn Tạ Duy Anh vào tháng 7/2019 mang tên: “Văn Học Và Sứ Mệnh Hòa Giải Dân Tộc”, trong đó tôi nhớ không lầm là Tạ Duy Anh có liệt kê một vài cuốn sách của nhà văn hải ngoại được xuất bản trong nước cũng như những tác giả trong nước được in ấn ở hải ngoại, và dường như Tạ Duy Anh có vẻ muốn giao vai trò gánh vác “công cuộc hòa giải” cho những văn nghệ sĩ trước hết.
Với nhà văn Trường Vũ thì rõ ràng nếu chỉ bàn đến ở mức độ văn chương thì “vẫn chưa có tạp chí trong nước đón nhận bài vở của nhà văn hải ngoại như Hợp Lưu, Đối Thoại (tờ này do Trương Vũ làm chủ bút 1993-1994).
Quả thật tôi nghĩ cũng có khá nhiều người đồng tình với nhà văn Trương Vũ ở khoản này: “... Dẫu sao, càng ngày càng có nhiều người ở hải ngoại tin vào khả năng hàn gắn của văn chương. Đối với họ, văn chương là nơi ẩn náu đẹp nhất cho những người có quá khứ khác nhau nhưng cũng muốn nhìn tới trước có thể hòa hợp với nhau...”
Với một tâm thức như thế, và chúng ta thấy Trương Vũ đã dàn trải hết lòng, và như rút ruột, chúng ta chắc chắn mỗi người sẽ tìm và gặp, sẽ đọc và cảm nhận từng hạt lân tinh khác nhau nhưng điều lấp lánh trong mớ chữ nghĩa dày dặn của Trương Vũ với tôi vẫn là hình ảnh đậm nét của một người không còn trẻ nữa nhưng không bao giờ già.
Cũng bởi Trương Vũ là người luôn muốn với bắt thứ tuổi trẻ thần thánh mà mình vừa vụt qua. Tôi chắc tác giả sẽ không mấy hụt hơi để trở về và bắt gặp chính những nét sinh động và tươi mới mà mình hằng tôn vinh, như thần trí sáng tạo: “một cái gì mới và đẹp cho đời sống”.
Nguyễn Thị Thanh Bình