Sunday, July 16, 2017

30. Thơ PHẠM CAO HOÀNG 17 bài thơ khác

Phạm Cao Hoàng - Silhouette photo by Kim – Virginia, 2016



THƠ TẶNG NGƯỜI THI SĨ Ở GARLAND


Gửi anh Nguyễn Xuân Thiệp

nâng ly nào, mừng ngày chàng trở lại
mừng người thi sĩ đến từ Garland vẫn hồn nhiên vẫn vô tư như thời Hoa Hồng (1)
tặng cho chàng một đóa Phù Dung
và nghe chàng đọc thơ
tôi khóc, những đôi giày bên bờ sông Danube (2)
nâng ly nào, hỡi người thi sĩ cô đơn đến từ Texas
buổi chiều sơn dầu ở studio Trương Vũ đầy tranh
buổi chiều miền đông với những đồng cỏ xanh
chàng nói về thơ
về những bài tản mạn bên tách cà phê (3)
về phố văn (4)
và những tháng năm tràn đầy kỷ niệm
nâng ly nào, hỡi người thi sĩ hào hoa của một thời Đà Lạt
buổi chiều trở về từ ký ức chiến tranh
nhắc với nhau những kỷ niệm chưa quên
thương bạn bè người còn kẻ mất
và không quên một ly cho người họa sĩ ở đường Natick (5)
hoàng hôn xuống dần trong nỗi nhớ mênh mang

Virginia, July 3, 2017

(1)       Đường Rose ở Đà Lạt, nơi Nguyễn Xuân Thiệp có nhiều kỷ niệm.
(2)       Tựa đề một bài thơ của Nguyễn Xuân Thiệp
(3)       Loạt bài tản mạn nổi tiếng của Nguyễn Xuân Thiệp ở hải ngoại.
(4)       Tạp chí PHỐ VĂN do Nguyễn Xuân Thiệp chủ biên (2000-2008).
(5)       Đinh Cường (1939-2016)


Đứng: Nguyễn Minh Nữu   Trương Vũ   Nguyễn Quang   Phạm Cao Hoàng
Ngồi: Nguyễn Mạnh Hùng   Phạm Nhuận   Nguyễn Tường Giang   Nguyễn Xuân Thiệp
Studio Trương Vũ, Virginia, July 1, 2017

Trương Vũ  -  Nguyễn Xuân Thiệp  • Virginia, July 3, 2017 – Photo by PCH


Ở NEW JERSEY, GẶP LẠI PHẠM VĂN NHÀN

sau chiến tranh chúng ta là những người sống sót
còn gặp lại nhau là đủ vui rồi
đêm ở New Jersey
nhắc với nhau về những ngày tháng xa xôi
về người bạn đề thơ trên vách tường năm ấy (1)
về người bạn lên Pleime rồi chẳng bao giờ trở lại (2)
về người bạn mấy lần bị thương ở Bình Định Qui Nhơn (3)
về cà phê quán sớm bên đường
về căn nhà cửa không bao giờ khóa
từ chiến trường
bạn trở về nơi đó
lặng lẽ ngồi nơi chiếc bàn bên cửa sổ
viết truyện thời chiến tranh
viết thật nhanh - mai còn đi hành quân
viết cho kịp - biết đâu không còn gặp lại bạn bè khu sáu
và bạn tôi như thuyền không bến đậu
ngày ở cao nguyên đêm xuống đồng bằng
ôi một thời đi giữa chiến tranh
sống và chết chỉ cách nhau trong tích tắc
sau chiến tranh chúng ta là những người sống sót
còn gặp lại nhau là đủ vui rồi
cụng ly nào! -  mai mình lại chia tay

New Jersey, May 7, 2017
______________________________________________
(1)       Lê Văn Trung
Tình không không cửa không nhà
Lòng như mây trắng bay qua biển chiều...
(2)       Nguyễn Phương Loan, tử trận ở Pleime năm 1969
(3)       Trần Hoài Thư

Phạm Văn Nhàn – Phạm Cao Hoàng
Photo by Tô Thẩm Huy. New Jersey, May 7, 2017




DẪU THẾ NÀO
CON CŨNG TRỞ LẠI MIỀN TRUNG

dẫu thế nào
con cũng trở lại miền trung
nơi mẹ đã ôm con bằng vòng tay bao la của biển
nơi giấc ngủ con được ru bằng tiếng sóng
nơi những ngọn phi lao nô đùa cùng tuổi thơ con
mẹ ơi!
con muốn tìm lại mảnh trăng tròn
treo lơ lửng đêm rằm nơi cửa biển
con muốn nhìn nước của đại dương và bầu trời xanh biếc
cánh chim hải âu và ngọn hải đăng
con yêu miền trung yêu biển quê mình
yêu những con còng hiền lành
và những ngư dân chất phác
yêu những đôi tình nhân
để lại dấu giày trên cát
đêm và những chiếc thuyền câu lấp lóe ngoài khơi
mẹ ơi!
xa quê hương con ngồi ở một góc trời
con nhớ biển nhớ vòng tay của mẹ
miền trung năm nào cũng phải chịu những cơn bão dữ
năm nào cũng ngâm mình trong lũ lụt kinh hoàng
và bây giờ biển khóc dân lầm than
nhìn cá chết trắng bờ thương miền trung quá đỗi
biển bình yên cả triệu năm 
nay bỗng thành nạn nhân của những mưu đồ đen tối
nạn nhân của bọn người không có trái tim
dẫu thế nào
con cũng trở lại miền trung
nơi mẹ đã ôm con bằng vòng tay bao la của biển
mỗi người một tay cùng nhau cứu biển
biển sắp chết rồi không lẽ cứ ngồi yên?

May 26, 2016

MUÔN TRÙNG BIỂN ƠI
acrylic on canvas • tháng 5.2016 
đinh trường chinh


CHA TÔI

và bài thơ tôi viết đêm nay
là bài thơ sau bốn mươi năm
kể từ hôm vượt đèo Ngoạn Mục xuống Sông Pha
chạy ra Tuy Hòa
trở vô Sài Gòn
và nhận tin cha tôi đã chết
ông qua đời khi chiến tranh kết thúc
để lại trần gian nỗi nhớ khôn nguôi  
để lại đàn con trên quê hương tan tác   
để lại trong tôi vết thương  mang theo suốt cuộc đời

bốn mươi năm rồi con vẫn nhớ, cha ơi!
ngày mùa đông cha mặc áo tơi ra ruộng
ngày nắng lửa cha gò mình đạp lúa
những sớm tinh mơ cùng đàn bò lầm lũi đi về phía bờ mương
rồi mùa thu cha đưa con đến trường
con thương ngọn gió nồm
mát rượi tuổi thơ những ngày đầu đi học
đi ngang qua Duồng Buồng bọn nhỏ trong thôn vẫn thường trêu chọc:
chiều chiều ngọn gió thổi lên
học trò Thầy Bốn chẳng nên đứa nào
thương cha một đời lận đận lao đao
cầm lấy chiếc cày để tay con được cầm cuốn sách
thương chiếc áo cha một đời thơm mùi đất
thương đất quê mình thơm mãi mùi hương
rồi mùa thu cha đưa con đến trường
con thương những con đường
cha đã dẫn con đi về phía trước
con vẫn còn đi sao cha đành dừng bước
bốn mươi năm trời con thương nhớ, cha ơi!

March 22, 2015

Mương dẫn thủy bắt nguồn từ đập Đồng Cam
đoạn chảy qua thôn Phú Thứ • Photo by PCH • January 2012


SCIBILIA, NGÀY CUỐI THU

Scibilia, ngày cuối thu
tôi đuổi theo những đám sương mù 
và khi quay lại tôi nhìn thấy
một giọt sương buồn trong mắt em

giọt sương đọng suốt mười lăm năm
long lanh từ thuở xa quê mình
và em nói rằng em rất nhớ
những bước chân về - đêm cao nguyên

giọt sương đọng suốt mười lăm năm
từ khi mình bỏ núi xa rừng
và em nói rằng em rất nhớ
một chút mây trời Langbiang

giọt sương đọng suốt mười lăm năm
ừ, khóc đi em cho đỡ buồn
quê hương còn đó nhưng xa lắm
và biết ngày về kịp nữa không

Virginia, 12. 12.2014

Scibilia, ngày cuối thu • Photo by PCH • 2014



ĐÀ LẠT
VÀ CÂU CHUYỆN VỀ KHU VƯỜN THI SĨ

và bài thơ tôi viết đêm nay
là bài thơ sau bốn mươi năm
kể từ hôm tôi nắm tay em
chầm chậm đi qua Khu Hòa Bình
xuống con dốc Duy Tân
rẽ sang Hai Bà Trưng
và dừng lại nơi chiếc cầu Vĩnh Viễn

đêm ấy
Đà Lạt có một chút mưa bay
có tiếng hát của Lê Uyên Phương, của Phụng, của Tiên
của Nhượng, của Phong, của Triền, của Chức
em mặc chiếc áo dài màu xanh của miền đồi núi
đôi mắt hồn nhiên như một bài thơ tình
đi bên em trong đêm cao nguyên
tôi nói với em về ước mơ của chàng lãng tử
chàng lãng tử đưa em đến một khu rừng
và dừng lại bên dòng suối
nói với em rằng tôi yêu em
nói với em rằng tôi sẽ không xa em
đi bên em trong đêm cao nguyên
tôi nói với em về câu chuyện thần tiên
tôi và em đi đến một khu vườn
nơi mọi người chỉ biết yêu nhau
chỉ biết tặng nhau hoa, nụ cười và những bài thơ 
tôi gọi đó là vườn thi sĩ
em gật đầu cười rất nhẹ:
em sẽ ở cùng anh trong khu vườn đó
và bàn tay tôi vừa chạm trái tim em

Virginia, 2014

Đôi mắt hồn nhiên như một bài thơ tình
Photo by PCH - Đà Lạt - 1974

THƯƠNG NHỚ NGỰA Ô

vậy là mình chia tay Ngựa Ô đã được một năm
nhớ Ngựa Ô là nhớ những ngày mùa đông rất lạnh
ba giờ sáng tôi và em ra trước nhà cào tuyết
gió tạt tê người lòng vẫn thấy vui
vì em vẫn đi bên cạnh cuộc đời tôi
và trong căn nhà nhỏ kia
có những mặt trời đang mọc
có tiếng dương cầm Giovanni như dòng suối mát
có tiếng hát Thái Thanh và Tình Hoài Hương
nhớ Ngựa Ô là nhớ con đường
đêm mùa thu tôi cùng em đi về phía hồ Thạch Thảo
tiếng xào xạc của lá vàng
và giọt sương trên vai áo
tôi thương Ngựa Ô và tôi thương em

vậy là mình chia tay Ngựa Ô đã được một năm
nhớ Ngựa Ô là nhớ những đêm bạn bè hát khúc sầu ca viễn xứ
nhớ Nguyễn Ngọc Phong và Gửi Em, Đà Lạt
nhớ Đinh Cường và Đoạn Ghi Đêm Centreville
nhớ Nguyễn Minh Nữu và Mênh Mông Trời Bất Bạt
nhớ Nguyễn Trọng Khôi và Giấc Mộng Trên Đồi Thơm
nhớ Ngựa Ô là nhớ con đường
in dấu chân bạn bè tôi từ những nơi xa xôi có khi là nửa vòng trái đất
ngồi bên nhau giọt rượu cay trong mắt
ngồi bên nhau cùng nhớ một quê nhà
quê nhà thì xa mây thì bay qua
đời phiêu bạc như những đám mây trôi giạt
nhớ Ngưa Ô là nhớ những bàn tay ấm áp
tôi thương Ngựa Ô và thương bạn bè tôi

Virginia, August 1, 2014


Đường Ngựa Ô (Black Horse) thuộc thành phố Centreville, Virginia
Photo by PCH • 2012


CHIA TAY NGỰA Ô

 lại nhé, Ngựa Ô thương mến (1)
tôi sẽ đi và sẽ nhớ nơi này
nơi bạn bè tôi một thời ấm áp
chia cùng nhau nỗi buồn lưu lạc
nơi anh Đinh Cường viết Đoạn Ghi Đêm Centreville
nơi em trở về sau lần ngã gục
tôi dìu em lên những bậc thềm đớn đau và hạnh phúc
gần ba trăm ngày em mới tìm lại được những bước chân
mới biết quê người không chỉ có hoa hồng
mà có cả những cơn lốc dữ
mới hiểu không có nỗi buồn nào hơn nỗi buồn viễn xứ
nhớ và thương mây khói quê nhà

ở lại nhé, Ngựa Ô thương mến
tôi sẽ đi và sẽ nhớ nơi này
nơi những đêm mưa em cùng tôi nhắc chuyện ngày xưa
ngày xưa, ngày xưa, ngày em và tôi lang thang trong sương mù Đà Lạt
ngày xưa, ngày xưa, ngày em đạp xe chở con đi học
ngày xưa, ngày xưa, bữa ăn chín phần mười là bắp
đêm em nằm trằn trọc
vì không đủ sữa cho con
rồi cũng qua đi những tháng năm buồn
giờ nhớ lại
thôi thì cũng cứ cho là kỷ niệm

ở lại nhé, Ngựa Ô thương mến
tôi sẽ đi và sẽ nhớ nơi này
sẽ nhớ từng ngọn cỏ hàng cây
khu vườn phía sau nhà
và tiếng chim buổi sáng
những chiếc lá vô tình rơi trên mái tóc
tiếng cười của các con những chiều Chủ Nhật
chút khói cà phê quyện ở hiên nhà
và những giọt sương đêm
những giọt sương đêm em và tôi thấm đẫm
những giọt sương đêm dịu dàng như tiếng nhạc Cortazar (2)

Virginia, June 17, 2013
_____________________________________________________________________
(1) Ngựa Ô (Black Horse): tên một con đường ở thành phố Centreville, Virginia
(2) Ernesto Cortazar  (1940-2004) : nhạc sĩ dương cầm người Mỹ gốc Mexico

Chân dung Thiên Kim • Duyên vẽ • 2016



DRAN, NGÀY VỀ

   
   Tặng anh Đinh Cường

khi tr v chàng đng ngn ngơ
git nước mt rơi trên nn đt cũ
đêm Dran
nh tiếng xe th m
v hướng Kado v phía Lc Lâm
đêm Dran
nh quá tiếng đàn
và ging hát ca bn bè mt thi giang h bt x
đêm Dran
nh nhng mng màu ca mt thi tui tr
chiếc giá v gian nan cùng năm tháng sương mù
khi tr v
Dran không còn mùa thu
bên kia đèo và nơi kia Đà Lt
nh Schubert và Serenade
chiu rt bun chiu trên đi thông
đêm rt bun đêm đường Hoa Hng
đêm và nhng bc tranh
v hoài vn còn dang d

khi tr v chàng đng ngn ngơ
git nước mt rơi trên nn đt cũ

Virginia, April 17, 2014

Thủ bút của Đinh Cường



ƯỚC MƠ CỦA NGƯỜI HỌA SĨ


      Tặng anh Đinh Cường 


chàng ngã xuống
vào một đêm mùa đông ở miền đông bắc
sau những tháng năm miệt mài vẽ
vẽ chân dung những người chàng yêu quí
vẽ những kỷ niệm
ở Huế,
ở Đơn Dương,
ở Lạc Lâm,
ở Đà Lạt
vẽ tiếng kèn trong gió xoáy
vẽ cành cây chảy máu trong mùa đông
vẽ người ngồi trên chiếc ghế cũ
vẽ mùa thu chết
vẽ những tấm lòng
độ lượng 
bao dung

chàng ngã xuống
sau khi đã đi nửa vòng trái đất
và dừng chân bên khu rừng Burke
nghe tiếng chim hót buổi sáng
nghe tiếng lá xào xạc buổi chiều
những ngày mưa hiu hắt
những ngày bão tuyết hoang mang
trong garage
đằng sau giá vẽ
chàng lặng lẽ
vẽ chân dung mình
và nỗi nhớ quê hương

chàng bất ngờ ngã xuống
vào một đêm rất lạnh ở miền đông bắc
trực thăng cấp cứu đưa chàng chuyển viện
phải cứu lấy người họa sĩ này
phải cứu lấy những bức tranh còn dang dở
bạn bè âu lo
người thân khắc khoải
khi tỉnh lại
trong hơi thở mệt nhọc
chàng nói về một ước mơ:
mong sao sớm trở lại với giá vẽ

Virginia, 14.1.2013
Ghi chú: chữ in đậm là tên một số bức tranh của họa sĩ Đinh Cường


Đinh Cường by Nguyễn Trọng Khôi • 2013



CHIA TAY ĐÀ LẠT

và tôi lại chia tay Đà Lạt
trở lại quê người với những cơn bão tuyết mùa đông
tôi mang theo nỗi buồn xa xứ
và nỗi hoài hương nặng trĩu trong lòng
tôi lại thấy bóng tôi  bên dòng Potomac
bên bờ Đại Tây Dương nghe quê hương réo gọi trái tim mình
đi không phải là đi biệt xứ
thương quê nhà còn lại phía sau lưng
lại cùng em lang thang bên hồ Thạch Thảo
nói với em về một đoạn đời buồn
nói với em về những dòng sông lưu lạc
trôi về đâu rồi cũng muốn trở về nguồn

và tôi lại chia tay Đà Lạt
chia tay những con đường in dấu chân xưa
chia tay rừng thông và cỏ cây sương khói
chia tay mây trời và gió núi Langbiang
mong bình yên đến với Kim Huê (*)
và những người ở lại
mong một ngày về…
dù chưa biết khi nào…

Đà Lạt, January 2012
(*) Kim Huê, nhân vật  trong truyện  VỀ CHỐN CŨ



ĐI CÙNG EM
GIỮA ĐÀ LẠT SƯƠNG MÙ

ri có lúc tr v chn cũ
đi cùng em gia Đà Lt sương mù
hát cùng em bài tình ca thu y
tìm li du chân mình trên nhng li đi xưa

tìm li mùi hương bên chiu Thy T
theo em v nhng hò hn ngày mưa
và thương nh mt thi tui tr
ch có hoa hng và ch có mng mơ

tìm l
i git sương trên đi bui sm
bước cùng em trên ngn c hng
và thương nh mt thi lãng mn
ch có tình yêu bát ngát mênh mông

r
i có lúc tr v chn cũ
đi cùng em gia Đà Lt sương mù
quên đi mt đon đi ln đn
quên đi nhng ngày khn khó gian nan

Đà Lạt, January 2012

 
Đi cùng em giữa Đà Lạt sương mù
Đà Lạt, January 2012 • Photo by Minh Lân


RỒI CUỐI CÙNG CŨNG PHẢI CHIA TAY


      Nhớ anh Từ Thế Mộng (1937 – 2007)
      Gửi chị Mộng Giao


dù rt s phi nói li vĩnh bit
r
i cui cùng cũng phi chia tay
r
i cui cùng đôi mt anh khép li
r
i trn gian xa cuc kh đau này

đi v đâu hi người thi sĩ y
v
quê hương gió cát tuyt vi
m
t thu Mng Giao, mt tri bè bn
bi
n ca quê hương, bin ca mt thi

đi v đâu hi người hin sĩ y
v
nhng đêm trăng Hi Thượng Lãn Ông (*)
v
nhng đi trà mênh mông chiu Bo Lc
v
mt đi thơ ln đn long đong

đi không vui tôi thành người lưu lc
có đôi l
n mun tr li quê xưa
c
ng vi anh mt ly, nhc nhng ngày vui thu y
v
y mà bao năm ri vn chưa v

đi không vui tôi thành người bit x
không đ
ược vut mt anh trước lúc anh đi
chi
u lnh ngt bên dòng Potomac
vĩnh bi
t anh, vĩnh bit mt đi thơ

Virginia, 2007
(*) Tên một con đường ở Phan Thiết



KHI DỪNG LẠI BÊN DÒNG POTOMAC

khi dừng lại bên dòng Potomac
em  bên tôi vẫn rất dịu dàng
gió lồng lộng cả một trời đông bắc
tóc em bay trong nắng thu vàng

và như thế mình đi và đã đến
mình đã tìm và gặp được dòng sông
tôi ngồi xuống để nghe sông hát
và đứng lên ôm lấy mặt trời hồng

và như thế mình đi và đã đến
đã bên nhau thủy tận sơn cùng
tôi nằm xuống để nghe đất thở
tạ ơn đời độ lượng bao dung

khi dừng lại bên dòng Potomac
tôi và em nhìn lại quê nhà
buồn hiu hắt thương về chốn cũ
phía chân trời đã mịt mù xa

February 2005 


Chân dung Cúc Hoa • sơn dầu Trương Vũ  (2016)


MÂY KHÓI QUÊ NHÀ

ba đó con v thăm Phú Th
g
p li mùi hương ca rung đng
g
p li nhng năm và tháng cũ
mây khói quê nhà nh
bước chân
 
mùi hương ca đt làm con nh
nh
ng git m hôi nhng nhc nhn
cha đã vì con mà nh
xung
cho gi
c mơ đi con thêm xanh

mùi hương ca đt làm con tiếc
nh
ng ngày hoa mng thu bình yên
n
i cá rô thơm mùa lúa mi
và ti
ếng cười vui ca m hin

ngày mai con li ra đi na
c
đi hoài mà chng đến nơi
ước mơ ngày y gi chưa đt
mà bóng th
i gian đã mun ri

Tuy Hòa, Tháng 11.1999

Photo by PCH • Phú Thứ, 2012


CHIỀU NEW DELHI

chiu New Delhi
có tiếng chim tu hú gi mùa
có nng reo trên li tôi v
khói quê nhà quyn cui phương xa

tôi nghe chiu Delhi
xôn xao mùa phượng tím
bên kia tri quê hương
nh em lúc Phc Sinh

tôi thương chiu Delhi
nên yêu màu phượng tím
yêu con người quanh tôi
và yêu c đt tri

chiu New Delhi
tiếng sáo đâu đây rt êm đm
bng thy nao nao nh quê mình
dáng em gy
và mái tranh xưa

chiu New Delhi
có nim vui dù rt mun màng
có bóng tôi
trên xác lá vàng
vi trái tim
thơm ngát tình người

New Delhi, 1996

THĂM MỘT NGƯỜI BẠN CŨ

      
Gửi anh Đỗ Chu Thăng

chiều đi lên Hòa Mỹ
hỏi thăm nhà bạn hiền
đường xa, núi chắn lối
núi cao cũng phải tìm

Tuy Hòa, 1979



Bấm vào ảnh dưới đây nghe ca khúc
CHIỀU NEW DELHI