Saturday, August 5, 2017

70. Thơ LÊ PHƯƠNG NGUYÊN 4 bài lục bát

Rừng Scibilia – Photo by PCH – May 20, 2017


Ô CA NHÌN ĐI

 Kín bưng giữa bốn bức tường,
Cũng may còn một ô vuông nhìn đời :
Nhìn mùa thu lá thu rơi,                            
Nhìn chiều mưa đổ tơi bời bên song,                            
Lặng nhìn những buổi trời trong                            
Nghe con chim hót mà lòng không vui,
Có khi nhìn thấy mặt người,                            
Lạnh căm đôi mắt thay lời chào nhau…                            
Dõi nhìn chiếc én về đâu,                            
Giữa trời thăm thẳm một màu chiều buông,                           
Hoàng hôn nhìn sợi khói vương                             
Trên hàng cây đứng cuối đường xa xăm;                            
Đêm nao thoáng thấy trăng rằm,                            
Qua nhanh như sợ ai cầm lấy tay…                           
Cả đời nhìn mãi mây bay,
Sao hôm nay bỗng lòng ngây ngất sầu,                            
Nhắm đôi mắt nhìn thật sâu :                            
Một trời tang tóc, ấy màu quê hương…                           
Bờ môi mặn giọt đoạn trường,
Vẫn xanh mơ ước con đường nở hoa…
Có vì sao ở thật xa,
Dịu dàng màu mắt như là cố nhân,
Nhìn nhau tha thiết ân cần,                           
Cùng tương tư một mùa xuân thiên đường…
Đêm về nhìn ánh đèn vàng,                            
Dọc tường vôi xám sáng hàng kẽm gai,
Vách bên có tiếng thở dài,                           
Biết anh đã lỡ mộng đời tự do;
Mấy phòng liên tiếp cùng ho:                            
Là lời nhắn nhủ dặn dò gì nhau;                            
Nghe lòng ấm giữa đêm sâu,                            
Biết đời còn những nhịp cầu tri âm;                            
Trong tăm tối, nỗi vui thầm                           
Tỏa hương như giữa một đầm hoa sen…                            
Sắc trời bàng bạc sương in                            
Tiếng con vạc lẻ vừa chìm đâu đây…                            
Cửa đời nhỏ tựa bàn tay,                            
Vẫn nhìn thấy ánh sao Mai rạng ngời…

T.20, Mùa thu 1983



NGI DƯỚI TRĂNG TÀ CHIÊM BAO

 Vườn khuya trăng khuyết nửa vành,
Ngồi nghe tĩnh lặng đã thành thói quen;
Ước gì có ở một bên
Là Em với mái tóc huyền gió bay…
Lâu rồi cho đến hôm nay
Mùi hương quen của những ngày rất xa,
Quyện cùng hương một loài hoa
Ru ta ngồi dưới trăng tà chiêm bao…
                
Trại Xuân Lộc, 13.9.1996



HAI MƯƠI NĂM SAU TR LI VƯỜN NHÀ CŨ

 Quê nhà xa cũng chẳng xa,
Ngỡ ngàng ta kẻ phồn hoa lạc loài.
Dọc đường ruộng lúa, nương khoai,
Bờ tre, bóng núi, chiều phai sắc chiều.
Chạnh lòng trước cõi quạnh hiu;
Bước chân xô dạt ngọn triều mộng du…
Cánh cò như một lời ru,
Từ bên kia đỉnh sương mù ấu thơ….
Quê nhà đây? Thực hay mơ?
Khu vườn xưa đã bây giờ nghĩa trang!
Nằm kia người của xóm làng,
Lạc nhau từ thuở giặc tràn về đây.
Cuối trời góc biển, chân mây,
Nửa đời không hẹn mà nay tương phùng.
Nén tâm hương gửi vô cùng
Lòng riêng dằng dặc nỗi buồn, nỗi thương….
…..
Bâng khuâng chiều giữa cố hương,
Vành trăng như khói, như sương hiện về….
  
Phước Thắng (Bình Định)                               
Tháng 8.1998



VNG DƯƠNG CÒN LM BI MÙ

 Thôi thì rũ áo phong sương,
Xếp tàn y, giữ chút hương giang hồ.
Đã không dựng được cơ đồ,
Cầm bằng mây khói giấc mơ đổi dời…
Mênh mông một nỗi đau đời;
Giật mình ngoảnh lại kiếp người phù du
Vầng dương còn lấm bụi mù
Không soi thấu đến bể sầu thế nhân

Điền trang Lộc Xuân
18.7.2004 
Lê Phương Nguyên



Lê Phương Nguyên - Photo by Nguyễn Hữu - Tháng 5.2017