Tuesday, November 14, 2017

210. Thơ ĐỖ HỒNG NGỌC

A zen garden in Japan - Google image


SÓNG

Sóng
Quằn quại
Thét gào

Không  nhớ
Mình
Là nước


BÔNG HỒNG CHO MẸ

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông...

2012


GIÓ BẤC

Đi giữa Sài Gòn
Phố nhà cao ngất
Hoa nở rực vàng
Mà không thấy Tết

Một sáng về quê
Chợt nghe gió bấc
Ơ hay xuân về
Vỡ òa ngực biếc!


VIẾT TÊN LÊN CÁT

Anh viết tên em lên cát
Cho sóng cuốn đi
Anh viết tên em lên cát
Cho gió cuốn đi

Gió cuốn đi
Tên em chập chùng động cát
Sóng cuốn đi
Tên em mênh mông đại dương...

1990


CÓ KHÔNG

tặng HQB

Chắt ra cho hết
Giọt hơi cuối cùng
Thả mình như lá
Rơi vào hư không

Tràn vào khắp ngả
Đất trời mênh mông
Nhẹ như không có
Có mà như không...


ĐẤT

Đất động ta cũng động
Sóng thần ta cũng sóng
Giật mình chợt nhớ ra
Vốn xưa ta là đất


TUYỀN LÂM

Nước xanh như ngọc
Sâu đến tận trời
Vốc lên một vốc
Ơi mùa xuân ơi!


CHÂN KHÔNG

tặng NBS

Thơ ngươi hào khí ngất trời
Hơi men ngất đất hơi người ngất ngây
Từng phen ta đọc mà cay
Thương người thơ sống một đời Cực Đông
Một gùi đầy ắp chân không
Lênh đênh xuống núi giữa mênh mông người...


VŨ TRỤ

Khi mắt mũi kèm nhèm
Là áp thấp nhiệt đới
Khi bần thần rã rượi
Là áp thấp gần bờ
Khi huyết áp tăng cao
Là bão từ nổi dậy
Từ phía mặt trời xa
Vũ trụ chừng nhỏ lại
Còn chút xíu trong ta!


TAN TRƯỜNG

Từng bầy phất phới
Dài trắng tung bay
Bấc ơi bấc thổi
Làm xuân tràn đầy


HỘI AN SỚM

Hội An còn ngái ngủ
Mái chùa ôm vầng trăng
Giật mình nghe tiếng chổi
Gà gáy vàng trong sương


HỘI AN ĐÊM

Bập bềnh con sóng rợn
Nghìn lồng mắt chao nghiêng
Những linh hồn thức dậy
Thở cùng Hội An đêm


GIỖ MỘT DÒNG SÔNG

Sông ơi cứ chảy
Cứ chảy về trời
Cứ về biển khơi
Cứ làm suối ngọt
Cứ làm thác cao
Cứ đổ ầm ào
Cứ làm gió nổi
Cứ làm mây trôi...

Sông ơi cứ chảy
Chảy khắp châu thân
Chảy tràn ra mắt
Chảy vùi bên tai

Dòng sông không tắt
Dòng sông chảy hoài...


VÔ THƯỜNG

Ta bay vù vù trong không gian
Mà cứ tưởng nằm im
Trên gối

Mỗi ngày ta rơi rụng
Mỗi ngày ta phục sinh
Mà cứ tưởng không hề thay đổi...


NIỀM TIN

Đừng nói điều hạnh phúc
Chẳng ai tin đâu
Hãy nhắc điều bất hạnh
Ai nấy đều vui...


NGỘ

Tham chẳng còn
Sân cũng hết
Si đã tuyệt

Niết Bàn
Tịch diệt
Để làm chi?


VỀ THĂM QUÊ

Lâu không về thăm quê
Những người xưa biền biệt
Lũ trẻ lớn lên
Ngơ ngác
“Ủa, chú là ai?
Làm sao chú biết...?”


THIỀN

Thực chẳng dễ dàng
Sống trong cái chết
Và chết trong cái sống...


GIỮA HOÀNG HÔN XƯA

Còn lại gì không
Rêu phong dấu giày
Nước hồ quanh quẩn
Mây đồi quên bay

Ta về lối cũ
Giữa hoàng hôn xưa
Lâu đài thành quách
Tàn phai đâu ngờ

Nhớ em qua đó
Mà hồn như mơ
Mây trời phiêu lãng
Ngàn năm hững hờ

Ta về lối cũ
Nghe lòng lạnh băng
Thiếu em hoàng hậu
Ngai vàng như không...


THƠ TÌNH

Anh đọc bài thơ tình
Em ngồi nghe lặng thinh
Anh đọc thêm bài nữa
Em vẫn ngồi lặng thinh
Anh buồn không đọc nữa
Em chồm lên hôn anh
Như đổ dầu vào lửa...


VÈ THIỀN TẬP

Thả lỏng toàn thân
Như treo móc áo
Ngồi xếp bằng tròn
Vai ngang lưng sổ
Dõi theo hơi thở
Như mượn từ xa
Khi vào khi ra
Khi sâu khi cạn
Chú tâm quãng lặng
Pranasati
Hơi thở xẹp xì
Thân tâm an tịnh
Không còn ý tưởng
Chẳng có thời gian
Hạt bụi lang thang
Dính vào hơi thở
Duyên sinh vô ngã
Ngũ uẩn giai không
Từ đó thong dong
Thõng tay vào chợ...

Đỗ Hồng Ngọc

Hồ Tuyền Lâm, Đà Lạt - Photo by Phạm Cao Hoàng, 8 September 2017