Sunday, November 10, 2019

1310. PHẠM CAO HOÀNG Ghi nhanh WOODBRIDGE, BUỔI CHIỀU VÀ NHỮNG NỤ CƯỜI

Phạm Cao Hoàng - Châu - Trương Vũ - Chị An - N.T.Thanh Bình - Lê Hân


Vẫn là không gian quen thuộc: studio Trương Vũ ở Woodbridge
khi mùa Lễ Tạ Ơn trở về bên những chiếc lá vàng
khi mùa thu Bắc Mỹ đã đi qua một nửa đoạn đường
khi nhiệt độ ở miền đông đã xuống gần zero độ C.
những nụ cười và những cái bắt tay mừng các bạn từ San Jose đến.
-     Lạnh không Lê Hân?
-     Không lạnh lắm đâu, mình đã từng ở Canada nhiều năm mà
-     Lạnh không Châu?
-     Không lạnh lắm đâu, trước khi về San Jose mình là dân Michigan mà.
Vẫn là những cốc rượu vang được cất giữ nhiều năm của người chủ nhà hiếu khách
nâng ly nào
chúc mừng các bạn được hít thở không khí tự do sáng tạo.
-     Này Lê Hân, bạn làm công việc xuất bản sách được bao nhiêu năm rồi?
-     Trên dưới hai mươi năm.
-     Ở hải ngoại in sách đồng nghĩa với thua lỗ. Sao bạn lại chọn con đường này?
-     Vì đam mê, vì những người yêu sách và vì niềm vui của các tác giả có sách được in.
-     Lâu nay bạn có về Việt Nam không?
-     Có chứ. Về thăm quê hương, gia đình, bạn bè và đi tìm những cuốn sách xưa quí hiếm.
Buổi chiều, ở Woodbridge, những khuôn mặt thân quen
những câu chuyện văn chương
những câu chuyện về đời sống
nghe hai người bạn đến từ San Jose nói giọng Quảng Nam đặc sệt
chơn chất và hiền hòa
hồn nhiên và cởi mở.
-     Này Lê Hân, ai là người giúp bạn nhiều nhất trong việc in sách?
-     Đó là Châu.
-     Châu ơi, bạn là gì của Lê Hân?
-     Ngày xưa Châu là học trò của Lê Hân.
-     Còn bây giờ?
-     Bây giờ là vợ của hắn.
Woodbridge, buổi chiều, 
những người bạn và những tiếng cười rộn rã
mùa Lễ Tạ Ơn đang đến gần.

PHẠM CAO HOÀNG
Virginia, 8 November 2019

và Đinh Trường Chinh - Woodbridge (VA), 8 November 2019