Wednesday, December 29, 2021

2242. PHẠM CAO HOÀNG Ba bài thơ viết trong những ngày đại dịch

Hoàng hôn trên thung lũng Fox - Ảnh PCH

RỒI MỘT HÔM CHIM BAY VỀ NÚI CŨ


rồi một hôm chim bay về núi cũ

đậu trên triền vách đá cheo leo

nhìn xuống dưới: một trần gian khốn khổ

chìm trong cơn đại dịch tiêu điều

 

nhìn xuống dưới: những con đường vắng ngắt

những căn nhà cửa đóng then cài

những tiếng thở dài trong đêm bão rớt

những phận người không biết được ngày mai

 

và đâu đó có tiếng ai than khóc

những cuộc chia tay không kịp giã từ

những nấm mồ mọc lên vội vã

những phận người như lá mùa thu

 

rồi một hôm chim bay về núi cũ

đậu trên triền vách đá cheo leo

nhìn xuống dưới thì thầm cầu nguyện

từ nơi xa vọng lại tiếng chuông chiều

 

Virginia, tháng 9.2021

 

 

ƯỚC MƠ CỦA MYLA

 

Ước mơ của Myla thật đơn giản:
chỉ mong sao đủ tuổi để đi học
để được mang ba-lô cùng chị Hazel đến trường.
 
Mùa hè vừa rồi mẹ mua cho Myla một chiếc ba-lô
chuẩn bị đến tháng 9 này sẽ vào mẫu giáo
Myla thích lắm
đêm, Myla ôm chiếc ba-lô nằm ngủ
ngày, Myla mang ba-lô chạy tung tăng trong nhà
đếm từng ngày chờ buổi tựu trường
rồi tháng 9 cũng đến
rồi ngày tựu trường cũng đến
nhưng cơn đại dịch vẫn còn đó
những con virus vẫn nằm ì ra đó
những con virus như những con quái vật vô hình
chẳng thấy nó ở đâu
nhưng ở đâu cũng thấy nó
con đường làng dẫn đến trường Lees Corner mọi năm rộn rã tiếng cười (1)
bây giờ vắng hoe, im ắng
những chiếc school bus màu vàng nằm bất động không đưa đón học sinh
vì trường học không mở cửa
học trò học ở nhà qua hệ thống eLearning
Myla mang ba-lô ngồi trước laptop
nghe cô giáo giảng bài
nghe cô giáo hướng dẫn các trò chơi
vẫy tay chào các bạn qua chiếc màn hình nhỏ
năm học đầu tiên của Myla ở trường Lees Corner là như vậy đó
mai sau Myla chắc sẽ ngỡ ngàng
khi có ai đọc cho nghe đoạn văn này trong bài “Tôi Đi Học” của Thanh Tịnh:
“…Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học…”
 
Tháng 9, tháng 10, rồi tháng 11
ba tháng đã trôi qua
những con quái vật vô hình vẫn còn đó
trường học vẫn tiếp tục đóng cửa
Myla vẫn tiếp tục đợi chờ...
hôm trước, Myla theo chị và mẹ ghé nhà
khuôn mặt rạng rỡ, ba-lô trên lưng
- Hôm nay hai chị em đi đâu vậy?
- Dạ, đi đến trường nhận thức ăn free của nhà trường (2)
- Ai là người được nhận thức ăn free?
- Ai cũng được cả, mình cần cứ đến nhận
- Đi nhận thức ăn chứ đâu phải đi học mà mang ba-lô?
Myla cười hồn nhiên:
- Thì cứ tưởng tượng là mình đang đi học để được mang ba-lô cùng chị Hazel đến trường.

Virginia, 30.11.2020

 

(1) Trường tiểu học Lees Corner ở thành phố Fairfax, Virginia. Trường thu nhận học sinh mẫu giáo 5 tuổi và các lớp 1, 2, 3, 4, 5, 6.

(2) Do dịch Covid-19, công chức phải làm việc ở nhà qua hệ thống telework, học trò phải học ở nhà qua hệ thống eLearning. Hàng ngày, các trường học có thức ăn miễn phí dành cho học sinh nhằm giúp phụ huynh và học sinh tiết kiệm thì giờ, tập trung vào việc làm và việc học hành.

 

 

BỐN NĂM SAU NGÀY ANH ĐINH CƯỜNG RA ĐI

 

bốn năm sau ngày anh Đinh Cường ra đi

Chân Phương cũng ra đi

Trần Doãn Nho dọn về Texas

Nguyễn Trọng Khôi và Mai Phúc cũng sẽ dọn về nơi đó

chỉ còn Nguyễn Ngọc Phong ở lại Boston với Tôn Nữ Phú

chỉ còn Nguyễn Ngọc Yến ở lại New Jersey với Trần Hoài Thư

không còn nữa những chuyến xe xuôi nam với những cuốn sách, những bức tranh sơn dầu và cây đàn guitar

không còn nữa những đêm ngồi bên nhau hát khúc nhạc buồn thương nhớ quê hương xa vời vợi

 

bốn năm sau ngày anh Đinh Cường ra đi

những buổi gặp gỡ ở miền đông thưa thớt dần

tôi trở lại Sài Gòn Quán

Sài Gòn Quán đóng cửa
tôi tạt vào Saxbys Coffee
Saxbys Coffee đóng cửa

tôi tìm đến  Le Bledo

Le Bledo đóng cửa
tôi trở lại Tong Thái
Tong Thái đóng cửa

tôi  ghé qua Phở Xe Lửa

Phở Xe Lửa của ông Toàn Bò đóng cửa

tôi đến thăm Gallery Lạc Việt

Gallery Lạc Việt cũng đóng cửa

đóng cửa đóng cửa đóng cửa

những nơi chúng tôi thường lui tới bây giờ đóng cửa hết rồi

còn chăng là nỗi ngậm ngùi và luyến tiếc những ngày tháng êm đềm giờ chỉ còn trong hoài niệm

 

bốn năm sau ngày anh Đinh Cường ra đi

miền đông xơ xác trong cơn đại dịch

muốn đến studio Trương Vũ xem những bức tranh mới vẽ nhưng không thể

muốn nâng ly cùng các anh Nguyễn Mạnh Hùng, Nguyễn Tường Giang, Phạm Nhuận, Đặng Đình Khiết...  nhưng không thể

muốn cụng ly cùng các bạn Nguyễn Minh Nữu, Nguyễn Quang, Nguyễn Thị Thanh Bình, Trần Anh Chương, Đinh Trường Chinh... nhưng không thể

các bạn tôi, nhà nào cũng đóng cửa

stay-at-home, stay-at-home, stay-at-home

 

bốn năm sau ngày anh Đinh Cường ra đi

miền đông bây giờ tiêu điều trong cơn đại dịch

hàng quán im lìm phố xá hoang vu

muốn ghé Starbucks ngồi nhâm nhi một ly cà phê nhưng không thể

drive-thru only

không còn nghe tiếng nhạc xập xình phát ra từ sân nhà người hàng xóm Mễ Tây Cơ mỗi chiều thứ bảy

không còn thấy nụ cười hiền hòa của người miền đông vì những chiếc khẩu trang che mất

chỉ còn những ánh mắt nhìn nhau ngơ ngác

thầm hỏi nhau: miền đông rồi sẽ ra sao?

thầm hỏi nhau: chúng ta rồi sẽ ra sao?

 

Virginia, 12 May 2020


PHẠM CAO HOÀNG