Wednesday, January 31, 2018

383. Thơ PHẠM CAO HOÀNG Cuối năm ở Trạm Hành

Để nhớ Lạc Lâm – sơn dầu, dinhcuong


ngó quanh chỉ thấy rừng tiếp rừng
một trời sương trắng phủ mùa đông 
những bông quì nở cùng hơi bấc 
quê nhà tan với bóng sương tan

mẹ ạ, con đang ở Trạm Hành 
trời đang mùa rét lạnh căm căm 
cuối năm vượn hú trên kè đá 
con hát nghêu ngao hát một mình

con bước lang thang bước dặm trường
nhủ lòng đâu lại chẳng quê hương 
ở đâu cũng dưới trời thương nhớ 
một bóng cò lặn lội bên sông

mẹ ạ, con đang ở Trạm Hành 
nơi đây còn những khóm su xanh 
những vườn mận chín mùa xuân mới
những đồi trà thơm ngát bình yên

những chiều hiu hắt bóng sương rơi
con thở bằng hơi thở núi đồi 
con bước cùng sương đi với khói 
con ăn gió lạnh uống mây trời

mẹ ạ, con đang ở Trạm Hành
đâu đây trời đất báo xuân sang
con bỗng nghe lòng con rộn rã 
tiếng quê nhà giục giã trong con

cuối năm, ừ sắp hết năm rồi 
nơi đây còn một bóng con thôi
ngó quanh nào biết đâu phương hướng 
quê nhà, nghe xa lắc, mẹ ơi
  
Phạm Cao Hoàng
1972

Toa xe lửa tuyến đường Phan Rang – Dalat
(Ảnh chụp năm 1935) – Nguồn: VN HÌNH ẢNH XƯA


Đoạn đường sắt Dran – Trạm Hành. Lên khỏi con dốc (bên phải) là đến ga Trạm Hành
(Ảnh chụp năm 1935) – Nguồn: VN HÌNH ẢNH XƯA